Trong nhà vệ sinh công ty, tôi dùng que thử thai, không ngờ lại bị thư ký riêng của Lục Trì bắt gặp.
Tối hôm đó, Lục Trì lập tức tới nhà tôi, vẻ mặt giận dữ như muốn hỏi tội.
“Được mấy tháng rồi?”
Tôi chột dạ đáp:
“Hai…chắc hai tháng rồi …”
Anh nghiến răng bật ra hai chữ:
“Phá đi!”
Tôi sững sờ:
“Gì cơ?”
Anh lạnh giọng:
“Em biết mà, tôi ghét nhất là loại con riêng!
Tôi sẽ không bao giờ cưới em, nhất định phải phá bỏ!”
“Hả?”
…Còn chẳng phải con anh, tôi lấy gì ra lý do mà phá?
1
“Phá đi!”
Giọng Lục Trì lạnh như băng vang lên lần nữa.
“Em biết quy tắc của tôi, đừng để tôi phải nói lần thứ ba.”
Anh ra tối hậu thư.
Tôi lập tức thấy nhức đầu.
Quen biết Lục Trì hai mươi năm, bên nhau mười năm.
Anh ham muốn mạnh, nhưng lại cực kỳ kiêng kỵ chuyện có con.
Bao cao su trong nhà anh còn nhiều hơn cả băng vệ sinh của tôi.
Chúng tôi chưa từng “chạy bộ không mặc đồ” lần nào.
Tôi làm sao có thể mang thai con anh được?
Anh nghiến răng, từng bước ép sát.
“Tô Thời Vũ, đây là lần đầu tiên, em phá bỏ nó, tôi sẽ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Còn nếu không… em biết hậu quả của việc toan tính với tôi rồi đấy.”
Anh nghĩ tôi giở trò với bao cao su.
Tôi “hứ” một tiếng, bật cười.
“Lục Trì, anh có từng nghĩ đến khả năng… cái thai này không phải của anh không?”
2
Dạo gần đây tôi thường xuyên buồn nôn, nôn khan không dứt.
Hôm nay thật sự không chịu nổi nữa, tôi lén đặt mua que thử thai, rồi vào nhà vệ sinh công ty để thử.
Kết quả rõ ràng là hai vạch đỏ chót.
Tôi cầm que thử thai, người như lạc vào sương mù, định đợi ra khỏi công ty rồi mới vứt.
Ai ngờ xui xẻo lại đụng phải tiểu thư ký mới của Lục Trì – Tiểu Lệ Sa.
Cô ta liếc mắt một cái đã thấy que thử thai trong tay tôi.
Ánh mắt lóe lên.
Tôi biết ngay sắp có chuyện không hay.
3
Lục Trì ghét nhất là con riêng.
Bởi vì chính anh là một đứa con riêng trong gia tộc họ Lục giàu nhất Kinh thị.
Năm mười lăm tuổi, mẹ anh bất ngờ qua đời.
Lúc ấy, cha ruột mới đến nhận con, đưa cho anh một tấm thẻ.
Lục Văn có thể cho anh cuộc sống sung túc, nhưng không thể cho anh danh phận.
Phu nhân họ Lục là vợ cưới hỏi đàng hoàng, xuất thân từ gia tộc quyền thế.
Hơn nữa, bà ta từ lâu đã sinh ra người thừa kế chính thống cho nhà họ Lục.
Lục Trì ra sức học hành, khởi nghiệp.
Anh muốn chứng minh bản thân, một ngày nào đó sẽ quay về nhà họ Lục, khiến tất cả mọi người phải công nhận mình.
“Tôi là người của nhà họ Lục, hôn nhân của tôi nhất định phải là liên hôn.”
Anh từng dùng câu đó để cảnh tỉnh tôi.
Tôi chỉ là con gái của một gia đình bình thường.
Chuyện liên hôn… cách tôi xa vạn dặm.
Vậy nên, tôi không nên mơ mộng.
3
Nhưng thực ra ban đầu không phải như vậy.
Chúng tôi sống cùng một khu chung cư.
Anh không có cha, thường xuyên bị bắt nạt ở trường.
Năm bảy tuổi, tôi là người duy nhất đứng chắn trước mặt anh.
Lúc đó chỉ đơn giản là ra tay nghĩa hiệp.
Thế nhưng về sau, anh càng lớn càng cao ráo, điển trai.
Tính cách cũng dần trở nên mạnh mẽ.
Anh nói: “Thời Vũ, anh cũng muốn bảo vệ em.”
Khi đó, anh vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, đã là người trong mộng của biết bao thiếu nữ tuổi dậy thì.
Nam thần lạnh lùng của trường chỉ sủng một mình tôi.
Không biết từ lúc nào, tôi cũng đắm chìm trong sự thiên vị ngọt ngào ấy.
Ngày tốt nghiệp, anh dùng một nụ hôn chính thức xác lập mối quan hệ giữa chúng tôi.
Chúng tôi thi vào cùng một trường đại học, học cùng một chuyên ngành.
Anh tự mình khởi nghiệp, tôi cũng từ chối offer ban đầu để về làm việc cho anh.
Lúc mới bắt đầu, anh nói: “Đợi công ty anh lớn mạnh, quay về nhà họ Lục, chúng ta sẽ kết hôn.”
Về sau công ty thật sự phát triển.
Nhưng anh vẫn chưa quay lại nhà họ Lục.
Trong khoảng thời gian đó, tôi từng đề cập: hay là cứ lo chuyện của chúng ta trước.
Anh nói: “Nếu không quay về nhà họ Lục, anh không có danh phận, anh không muốn con mình phải giống như anh. Anh tạm thời chưa thể cưới em.”
Chúng tôi đã cãi nhau một trận lớn.
Rồi lại làm hòa.
Từ đó bắt đầu một vòng lặp chia tay – tái hợp.
Không biết từ lúc nào, bên cạnh anh cũng bắt đầu xuất hiện đủ loại hồng nhan ong bướm.
Đặc biệt là thư ký của anh.
Mỗi lần chúng tôi cãi nhau, anh lại tìm đến thư ký để được an ủi.
Anh nói: “Anh buồn cũng là do em gây ra mà. Tìm người trút bầu tâm sự chẳng phải điều bình thường sao?”
Chúng tôi tái hợp, anh cũng vui vẻ đổi thư ký mới.
Tôi không nhớ nổi anh đã thay bao nhiêu người.
Trong cái vòng lặp ngày qua ngày đó, có một điều đã thay đổi trong âm thầm.
Đó là — “Anh tạm thời chưa thể cưới em” đã biến thành “Anh không thể cưới em.”
4
“Tôi là người nhà họ Lục, liên hôn là sứ mệnh của tôi. Tôi không thể cưới em.”
Lần đầu tiên nghe anh nói câu này là hai tháng trước.
Cũng chính là ngày chúng tôi chia tay lần trước.
Anh vẫn như mọi lần, chẳng để tâm.
Dù gì thì chúng tôi cũng luôn tái hợp.
Nhưng lần này, tôi thật sự nghiêm túc.
Lục Trì rõ ràng không tin.
“Tô Thời Vũ, ý em là em ngoại tình?”
Anh thấy chuyện quá vô lý, thậm chí còn bật cười.
Từ nhỏ đến lớn, ngoài anh ra, bên tôi chưa từng có người đàn ông nào khác.
Cho dù mấy năm nay chúng tôi chia tay rồi tái hợp.
Phụ nữ bên cạnh anh tới rồi đi.
Tôi vẫn luôn ở lại nơi này.
Chỉ cần anh quay đầu, tôi luôn ở đây.
Tô Thời Vũ sẽ mãi mãi đợi Lục Trì.
Đó là điều anh chắc chắn nhất trong nửa đời đầu của mình.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc nói rõ:
“Chúng ta đã chia tay rồi, không tính là ngoại tình.”
“Ờ hả!
Cố tình chọc tức tôi?
Muốn khiến tôi ghen?
Hay em nghĩ làm vậy sẽ buộc tôi phải nhượng bộ?”
Anh lấy điện thoại ra, ngón tay lướt vài cái.
“Bệnh viện đã sắp xếp xong thủ tục phá thai, chín giờ sáng mai, tôi sẽ cho tài xế đến đón em đúng giờ.”
Nói xong câu đó, anh quay lưng rời đi, kết luận dứt khoát, không để tôi có bất kỳ phản bác nào.
“Lục Trì!”
Tôi gọi anh từ phía sau, “Thật sự không phải con anh, tôi chẳng có lý do gì phải lừa anh cả!”
“Ồ!”
Anh chẳng mấy bận tâm, “Không phải con tôi, vậy là của ai?”
Tôi há miệng, định nói rồi lại thôi.
Anh như nhìn thấu tôi, cười một tiếng rồi xoay người rời đi.
Tôi khẽ thở dài.
Tôi nói ra rồi… thì anh cũng đâu chịu nổi.
5
Người khác khi kết thúc một mối tình sẽ đến quán bar uống say, tiện thể tìm kiếm một cuộc tình thoáng qua.
Tôi thì không ngây thơ đến vậy.
Quán bar thì làm gì có người tử tế?
Tôi xin nghỉ vài hôm, tìm đến một trung tâm mai mối, còn mua luôn gói VIP đắt nhất.
Có chi tiền thì có khác.
Nhân viên ở đó vô cùng nhiệt tình.
Ngay hôm sau đã giới thiệu cho tôi một “nam thần chất lượng cao”.
Nghe nói là nhà sáng lập một công ty niêm yết, thu nhập rất đáng mơ ước.
Thông tin trên hồ sơ: 28 tuổi, cao 1m88, nặng 75kg…
Tôi âm thầm tra kích thước hình thể của một người mẫu nam nổi tiếng.
Ồ hô!
Không ngờ lại giống y chang số đo của người mẫu!
Tôi lập tức từ chối trung tâm mai mối.
Sau đó lên mạng gõ tìm kiếm:
【Trung tâm mai mối lừa đảo, có thể đòi lại tiền VIP không?】
【Gặp phải “bà mối hút máu”, làm sao để đòi quyền lợi?】
【Bị “heo đất lừa đảo” nhắm trúng, phải làm sao?】
Người phụ trách trung tâm lập tức gọi cho tôi, tha thiết giữ lại.
“Tô tiểu thư, quý ông này thật sự rất có thành ý.”
“Xin cô yên tâm, hồ sơ hoàn toàn thật, tuyệt đối không có hành vi gian dối.”
“Tuy tên tuổi được giữ bí mật, nhưng khi gặp mặt, chắc chắn cô sẽ yên tâm. Thân phận của anh ấy rất dễ xác minh.”
“Xin cô tin tôi một lần này thôi!”
Địa điểm hẹn gặp nằm ngay trung tâm thành phố, rất an toàn.
Tôi quyết định… đến thử xem sao.
6
Tôi đã nghĩ tới đủ mọi khả năng.
Chỉ không ngờ… lại là anh ấy.
Lục Trình Ngôn.
Bảo sao bên trung tâm mai mối nói thân phận của anh ta rất dễ xác minh.
Anh ấy là khách quen của vô số tạp chí và bản tin tài chính.
Không ai có thể giả mạo nổi.
Huống chi, tôi và Lục Trì trước đây từng âm thầm theo dõi mọi chuyện của nhà họ Lục, thuộc nằm lòng từng người trong nhà ấy.
Vị Lục Trình Ngôn – người thừa kế chính thống của hai nhánh nhà họ Lục, tôi tất nhiên quá quen thuộc.
Gương mặt anh có vài phần giống Lục Trì.
Gặp ngoài đời còn nổi bật hơn cả trên video, đường nét càng sắc sảo, góc cạnh lại càng rõ ràng.
Tôi thừa nhận, đúng là tôi thích kiểu này thật.
Không thì đã chẳng dây dưa với Lục Trì suốt bao nhiêu năm.
Nhưng điều đó không có nghĩa tôi tin anh ta thật lòng đến đây để xem mắt.
Tôi không vòng vo, buột miệng hỏi thẳng:
“Người thừa kế nhà hào môn như các anh chẳng phải đều phải kết hôn vì lợi ích sao?”
Lục Trình Ngôn có phần bất ngờ vì sự thẳng thắn của tôi.
Nhưng anh hơi nhướng mày, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt:
“Nếu ngay cả chuyện hôn nhân cũng không tự quyết được, còn xứng là người thừa kế hào môn nữa không?”
Tôi càng bất ngờ hơn vì câu trả lời đó.
Anh… không cần liên hôn sao?
Nghĩ tới Lục Trì, tôi bỗng cảm thấy châm chọc không sao tả nổi.
Dù vậy, điều đó cũng không có nghĩa anh là đối tượng kết hôn thích hợp.
Tổng hợp qua các bài báo, tôi đoán tính cách anh ta chỉ có thể mạnh mẽ hơn Lục Trì.
Một mình Lục Trì thôi đã đủ khiến tôi kiệt sức cả thể xác lẫn tinh thần rồi.
Thêm một phiên bản nâng cấp nữa, tôi thật sự không chịu nổi.
Phục vụ mang lên một chai rượu vang đắt đỏ.
Tôi định từ chối thì điện thoại rung liên tục.
Màn hình sáng lên – là tin nhắn của Lục Trì.
【Hết giận thì về đi làm.】
【Em cũng đâu còn nhỏ, đừng đợi tôi phải dỗ.】
Tôi ngây người nhìn chằm chằm vào màn hình.
Tin nhắn thứ ba lập tức được gửi tới:
【Em vốn dĩ không có khả năng gả vào hào môn, tôi không hiểu em đang làm trò gì!】
Thật ra, lần cãi nhau cuối cùng ấy, trọng tâm không phải là chuyện anh có chịu cưới tôi hay không.
Điều khiến tôi thật sự nguội lạnh…
Là câu nói của anh: “Chẳng lẽ em ở bên tôi chỉ vì muốn bám víu hào môn?”
Tình cảm thanh mai trúc mã, bị anh chà đạp đến mức chẳng còn gì sót lại.
Lục Trình Ngôn mỉm cười, nâng ly rượu về phía tôi.
Bỗng dưng, tôi như bừng tỉnh.
Tại sao nhất định phải yêu mới là đúng?
Anh nói tôi ham vinh hoa, vậy thì chẳng phải nên cho anh thấy rõ sao?
Huống chi đối phương vừa có tiền vừa có sắc, vậy thì… tôi lời to rồi.
Nghĩ đến việc người đó lại là Lục Trình Ngôn, trong lòng còn có một tia… hả hê kỳ lạ.