Phiên tòa hình sự của Trầm Mặc mở ra đúng một tuần sau.
Lần này, không còn là tranh chấp hôn nhân hay tài sản, mà là tội phạm kinh tế nghiêm trọng.
Tôi không ngồi hàng ghế nguyên đơn nữa, chỉ xuất hiện với tư cách người liên quan và nhân chứng, lặng lẽ ở một góc phòng.
Trầm Mặc được dẫn vào.
Vẫn là bộ đồ phạm nhân màu xám, nhưng tinh thần hắn đã khác hẳn so với phiên ly hôn trước đó.
Trong mắt hắn có sự tính toán, có cố chấp, có cả một tia may mắn mong manh — thứ cảm xúc chỉ xuất hiện khi con người ta tin rằng mình còn đường lui.
Hắn tin rằng, chỉ cần đẩy Lâm Uyển ra làm bia đỡ đạn, hắn có thể giảm án.
Hắn tin sai rồi.
Luật sư của Viện kiểm sát lần lượt trình bày hồ sơ điều tra.
Hợp đồng khống.
Chuỗi chuyển tiền vòng vèo qua nhiều công ty “ma”.
Dòng tiền cuối cùng chảy ra nước ngoài, trùng khớp với tài khoản đứng tên người thân của Trầm Mặc.
Mỗi chứng cứ đều như một nhát dao, găm chặt hơn vào số phận hắn.
Đến phần đối chất, Trầm Mặc bất ngờ thay đổi thái độ.
Hắn nhìn thẳng về phía thẩm phán, giọng đầy “thành khẩn”:
“Thưa tòa, những hành vi phạm pháp kia… phần lớn đều do Lâm Uyển thao túng. Tôi bị cô ta che mắt. Tôi thừa nhận có trách nhiệm quản lý lỏng lẻo, nhưng tôi không phải chủ mưu.”
Cả phòng xử xôn xao.
Luật sư của hắn cũng lập tức phối hợp, nhấn mạnh rằng Lâm Uyển là người trực tiếp xử lý sổ sách, ký kết giấy tờ, thậm chí “lợi dụng lòng tin” của Trầm Mặc.
Ngay lúc đó, cánh cửa phòng xử mở ra.
Lâm Uyển được dẫn vào.
Cô ta bước rất chậm, nhưng lưng thẳng, ánh mắt lạnh lẽo.
Không còn dáng vẻ sụp đổ ngày tôi gặp trong phòng thẩm vấn.
Giây phút ấy, tôi biết — cô ta đã chọn con đường thứ hai.
“Kính thưa Hội đồng xét xử,” Lâm Uyển cất tiếng, giọng khàn nhưng rõ ràng, “bị cáo Trầm Mặc đang nói dối.”
Câu nói vang lên như một tiếng sét.
Trầm Mặc quay phắt lại, mắt trợn trừng.
Lâm Uyển không nhìn hắn.
Cô ta nhìn thẳng thẩm phán, từng chữ rơi xuống rất chậm:
“Tôi thừa nhận, tôi từng giúp Trầm Mặc xử lý một số giấy tờ tài chính. Nhưng toàn bộ kế hoạch rửa tiền, chuyển tài sản, đều do chính Trầm Mặc chỉ đạo.”
“Tôi có bằng chứng.”
Luật sư của Lâm Uyển đứng dậy, nộp lên một USB.
Bên trong là ghi âm, email, và nhật ký làm việc nội bộ — những thứ Trầm Mặc từng tự tin rằng đã xóa sạch.
Trong đoạn ghi âm, giọng Trầm Mặc lạnh lùng vang lên:
“Cứ làm theo cách cũ. Nếu bị phát hiện, cô gánh. Tôi lo phần còn lại.”
“Cô ký thay tôi. Có chuyện, tôi sẽ nói là cô tự ý.”
Cả phòng xử chết lặng.
Sắc mặt Trầm Mặc trong nháy mắt tái xanh, rồi chuyển sang xám ngoét.
Hắn lao lên một bước, gào to:
“Cô vu khống! Cô giả mạo!”
Nhưng tiếng hét ấy nhanh chóng bị thẩm phán gõ búa chặn lại.
“Giữ trật tự!”
Lâm Uyển cười.
Một nụ cười rất nhạt, rất mệt mỏi.
“Trầm Mặc, anh nghĩ chỉ mình anh biết cách để lại đường lui sao?”
“Anh dùng tôi làm dao. Nhưng anh quên mất — dao cũng biết đâm ngược.”
Phiên tòa kéo dài suốt cả ngày.
Mọi lời ngụy biện của Trầm Mặc lần lượt bị bóc trần.
Từ người “bị lừa”, hắn trở thành chủ mưu rõ ràng, với đầy đủ động cơ, chuỗi hành vi và lợi ích thu được.
Đến cuối cùng, hắn không còn biện hộ.
Chỉ ngồi đó, hai tay run rẩy, mắt trống rỗng nhìn về khoảng không.
Khi thẩm phán tuyên án, tôi đứng dậy.
Mức án nặng hơn dự kiến ban đầu.
Không có giảm nhẹ.
Không có khoan hồng.
Trầm Mặc bị kết án nhiều năm tù giam, kèm theo nghĩa vụ bồi thường tài chính lớn.
Khi bị dẫn ra khỏi phòng xử, hắn bất ngờ quay đầu nhìn tôi.
Lần đầu tiên sau tất cả, ánh mắt hắn có cảm xúc.
Không phải hối hận.
Mà là sợ hãi.
Tôi nhìn lại hắn, rất bình thản.
Không hận.
Không thương.
Chỉ là một người đã hoàn toàn bước ra khỏi bóng tối của hắn.
Lâm Uyển được hưởng khoan hồng vì hợp tác điều tra.
Án của cô ta nhẹ hơn rất nhiều so với Trầm Mặc.
Trước khi bị đưa đi, cô ta nhìn tôi, cúi đầu thật sâu.
“Cảm ơn chị.”
Tôi gật đầu.
“Không phải cảm ơn tôi. Là cô tự cứu mình.”
Một năm sau.
Tôi chính thức tiếp quản một dự án đầu tư lớn của công ty bố.
Lần đầu tiên, tên tôi xuất hiện trên trang bìa hồ sơ cổ đông.
Không còn là “vợ của ai đó”.
Chỉ là Tô Thanh.
Một buổi chiều, tôi đi ngang qua trại giam trong một chuyến công tác.
Xe không dừng.
Tôi cũng không ngoái nhìn.
Có những người, sau khi bước ra khỏi đời ta, thì vĩnh viễn không cần biết họ sống chết ra sao.
Tôi chỉ biết một điều:
Cuộc đời này, cuối cùng tôi đã đòi lại được quyền làm chủ chính mình.