Skip to main content

Cánh cửa văn phòng bị đập mạnh đến mức vang rền cả tầng.

Tổng Vương như một con sư tử bị chọc giận, đi đi lại lại trong phòng như muốn nổ tung.

Trên bàn là bản in công văn hủy hợp đồng.

“Giang Lương! Cô mau giải thích cho tôi cái này là sao! ‘Cấm gặp khách ngoài giờ làm’? Ai dạy cô nhắn cái tin này cho khách hàng hả?!”

Tổng Vương giận dữ ném tờ giấy vào người tôi.

Tôi không né tránh, để mặc tờ giấy lướt qua má, rơi xuống đất.

“Tổng Vương, đây chẳng phải là văn hóa công ty mà chính ngài đã nhấn mạnh trong cuộc họp hôm qua sao?”

Tôi cúi người nhặt lại tờ giấy, giọng điệu bình thản như đang báo cáo thường kỳ.

“Ngài nói, xử lý công việc sau giờ làm là biểu hiện của cạnh tranh độ//c hại. Ngài nói, cần bảo vệ thời gian cá nhân của nhân viên. Ngài Jack hẹn lúc 8 giờ tối, tại khách sạn của ông ấy. Đó hoàn toàn là ngoài giờ làm và không phải địa điểm công tác.”

Tôi nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ của ông ta, tiếp tục “bồi thêm một đòn”.

“Nếu tôi đến đó, thì chính là người đầu tiên vi phạm quy định của công ty, là người tạo áp lực cho đồng nghiệp. Vì sự hòa hợp của tập thể, vì tinh thần chống làm việc ngoài giờ mà ngài đề ra, tôi chỉ đành đau lòng từ chối.”

“Cô…!” – Tổng Vương giơ tay chỉ thẳng vào mặt tôi, tay run lên – “Cô đang giở trò chơi chữ với tôi à? Tôi bảo cô ngừng cạnh tranh làm việc ngoài giờ, chứ có bảo cô đuổi khách hàng đi đâu?!”

“Vậy ranh giới là ở đâu ạ?” – Tôi nhìn ông ta bằng vẻ mặt thành khẩn – “Tổng Vương, tôi cần một tiêu chuẩn cụ thể. Tám giờ tối là không được, vậy bảy giờ thì sao? Sáu giờ rưỡi có ổn không? Nếu tôi đi gặp khách, đồng nghiệp có tố cáo tôi nữa không? Có lại gửi đơn tập thể không?”

“Tôi đã bị cắt toàn bộ hoa hồng và thưởng. Sau này liệu có cắt luôn cả lương cơ bản không?”

Tổng Vương bị tôi hỏi cho cứng họng.

Ông ta há miệng, rồi lại ngậm lại, như thể vừa phát hiện mình đã tự đẩy bản thân vào một ngõ cụt.

Hôm qua, để trấn an lòng người, ông ta nói quá đà, đổ hết tội lên đầu tôi, đội cả mũ “cạnh tranh độc hại” lên đầu tôi.

Và giờ, boomerang quay về, nện thẳng vào trán ông ta.

“Thôi đủ rồi!” – Tổng Vương cáu kỉnh phẩy tay – “Giờ không phải lúc đôi co! Mau đi xin lỗi ngài Jack, tìm cách kéo ông ấy về! Nếu hợp đồng này đổ bể, cô gánh nổi không?!”

Tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.

“Tổng Vương, tôi sẵn sàng xin lỗi. Nhưng tôi cần công ty ban hành văn bản chính thức.”

“Văn bản gì?”

“‘Thông báo đặc biệt về việc ủy quyền cho Giang Lương tiếp xúc khách hàng ngoài giờ làm và không coi đó là hành vi canh tranh độc hại’.” – Tôi nói từng chữ rõ ràng – “Và cần tất cả những đồng nghiệp đã tố cáo tôi ký xác nhận. Nếu không, tôi e là tôi vừa dỗ được khách về thì tiền thưởng lại bay mất, đến một nghìn tệ tăng ca chắc cũng không còn.”

“Cô đang uy hiếp tôi?” – Tổng Vương nheo mắt.

“Tôi chỉ đang bảo vệ bản thân.”

Tôi liếc nhìn đồng hồ.

“9 giờ 30 rồi, tôi cần đi uống nước. Theo Luật Lao động, cứ làm việc 2 tiếng là được nghỉ 10 phút.”

Dứt lời, tôi quay người rời đi.

 

4.

Toàn công ty bao trùm trong bầu không khí u ám như sắp có bão.

Công văn hủy hợp đồng của ngài Jack giống như quả bo//m hẹn giờ, lơ lửng trên đầu tất cả mọi người.

Phòng kỹ thuật là bên đầu tiên bắt đầu ngồi không yên.

Dự án này, họ đã ứng trước rất nhiều công sức để phát triển tính năng. Nếu bên A huỷ hợp đồng, toàn bộ KPI quý này của họ coi như đổ sông đổ biển.

“Chị Giang…”

Cựu giám đốc kỹ thuật – lão Triệu – mặt dày lò dò đến cạnh bàn làm việc của tôi.

Trước đây ông ta gọi tôi là “Giám đốc Giang”, giờ đổi thành “chị” ngọt xớt.

“Cái file tài liệu API kia… chỉ có chị từng trao đổi chi tiết với bên kỹ thuật của Jack. Giờ bên họ tắt luôn server test, bên em đang báo lỗi đầy ra, chị có thể…”

Tôi liếc qua màn hình.

Là đoạn code tôi tự sửa vào thứ Bảy tuần trước để giúp họ đẩy tiến độ. Hôm đó, lão Triệu còn đăng ảnh khoe con lên WeChat, caption là: “Đây mới là cuộc sống.”

“Lão Triệu, chuyện này không nằm trong JD (bảng mô tả công việc) của tôi.”

Tôi thản nhiên mở game nối hoa quả trên máy tính, click chuột một phát.

“Hiện tại tôi là trưởng phòng marketing. Vấn đề kỹ thuật, anh nên tìm CTO. Hoặc tự mình liên hệ kỹ sư bên Jack.”

“Nhưng mà… tiếng Anh của tôi kém lắm, lại còn dùng giao thức lạ quá…” – Lão Triệu vã mồ hôi.

“Vậy thì đó chính là kỹ năng anh cần phải trau dồi.”

Tôi đóng game lại, mở file PDF quy chế công ty.

“Căn cứ theo bản kế hoạch cải tổ, mỗi người phải tự chịu trách nhiệm với công việc của mình. Tôi không thể làm thay anh mãi, như vậy sẽ khiến anh hình thành tư duy phụ thuộc, không tốt cho sự phát triển cá nhân.”

Mặt lão Triệu tái xanh.

Những lời đó… là chính ông ta từng dùng để mắng tôi mỗi khi tôi thúc tiến độ.

Từng chữ không sai một.

“Giang Lương, cô nhất định phải tuyệt tình đến vậy sao?” – Ông ta nghiến răng.

“Sao lại gọi là tuyệt tình được?” – Tôi ngạc nhiên nhìn ông ta – “Tôi đang tôn trọng chuyên môn của anh mà.”

Ngày hôm đó, bàn làm việc của tôi trở thành nơi “náo nhiệt” nhất công ty.

Phòng tài vụ đến hỏi tên công ty để ghi trên hóa đơn, tôi bảo tự lên Qichacha tra.

Phòng hành chính đến hỏi tiêu chuẩn tiếp khách, tôi bảo lật sổ tay công ty mà đọc.

Lý Cường đến hỏi thói quen của khách, tôi bảo anh ta tự đi khảo sát.

“Không biết.” – “Không rõ.” – “Không nằm trong phạm vi công việc.”

Ba câu này trở thành lá chắn toàn năng của tôi.

Nhìn họ như lũ ruồi mất phương hướng, tôi thậm chí còn thấy hơi buồn cười.

Ngày trước, mấy chuyện này tôi đều làm giúp, chỉ để dự án trôi nhanh, mọi người đỡ mệt.

Họ hưởng lợi nhưng lại cho đó là chuyện hiển nhiên.

Vậy thì giờ tôi sẽ gỡ hết cái lớp “nhiệt tình giả tạo” ấy xuống.

5 giờ chiều.

Tổng Vương lại gọi tôi vào phòng.

Lần này, ông ta không nổi nóng.

Thậm chí còn rót cho tôi một ly trà.

“Giang Lương à… tôi hiểu, cô đang giận.” – Giọng ông ta mềm hẳn – “Nhưng công ty là của tất cả chúng ta. Nếu con thuyền này chìm, thì chẳng ai sống sót được. Chỉ cần cô ra tay vớt lại ngài Jack, cái khoản hoa hồng kia… chúng ta có thể bàn lại.”

“Bàn lại?”

“Đúng. Khôi phục lại tỷ lệ ban đầu. Thậm chí…” – Ông ta hạ giọng – “Cho cô thêm hai điểm phần trăm cũng được.”

Tổng Vương tưởng tôi đang cố tình làm giá.

Tiếc là… ông ta đoán sai rồi.

Tôi khẽ lắc đầu, vừa định trả lời thì—

RẦM!

Cửa phòng họp bất ngờ bị đẩy tung.

Lý Cường hốt hoảng lao vào, thậm chí chẳng buồn gõ cửa.

“Tổng Vương! Có chuyện lớn rồi! Ngài Jack… ngài ấy…”

“Ông ấy sao rồi? Quay lại hợp tác hả?” – Trong mắt Tổng Vương ánh lên một tia hy vọng mong manh.

Lý Cường nuốt khan một cái, mặt trắng bệch.

“Không… ông ấy vừa đăng lên mạng xã hội, nói đã gặp phải đội ngũ thiếu chuyên nghiệp nhất mà ông ấy từng thấy ở Trung Quốc. Hơn nữa… hơn nữa…”

Ánh mắt Lý Cường lia qua tôi, tràn đầy khiếp đảm.

“Hơn nữa, ông ấy đã giao đơn hàng đó cho đối thủ lớn nhất của chúng ta—Hồng Đạt Tech.”

Hồng Đạt Tech.

Cái tên nghe như tiếng sấm bên tai.

Chính là đối thủ tử thù của công ty tôi.