Skip to main content

Cố Diệc Phong rơi vào tình trạng khủng hoảng tinh thần nghiêm trọng. Anh không còn tâm trí lo
cho công ty, suốt ngày chỉ tìm cách gặp lại con. Tuy nhiên, Nhược Vũ đã bảo vệ đứa trẻ rất kỹ.
Anh phải dùng đến những mối quan hệ ngầm mới biết được con trai mình đang học tại một
trường quốc tế và mang họ Lâm.
Một chiều hoàng hôn, Diệc Phong đến cổng trường và thấy Nhược Vũ đang đón một cậu bé
khoảng 4 tuổi, gương mặt có nhiều nét giống hệt anh hồi nhỏ. Tim anh thắt lại. Anh lao đến,
nhưng vệ sĩ của Nhược Vũ đã chặn lại.
 "Nhược Vũ, cho anh gặp con một chút thôi… anh xin em!"
Cậu bé sợ hãi nép sau lưng mẹ. Nhược Vũ nhìn anh bằng ánh mắt khinh bỉ:

 "Cố tổng, anh đừng làm con tôi sợ. Người đàn ông này không liên quan gì đến chúng ta
cả. Đi thôi con."
Nỗi đau bị chính con ruột coi như người lạ khiến Diệc Phong hoàn toàn gục ngã. Trong khi đó,
Thẩm Tuyết Nhi vì uất hận đã cấu kết với đối thủ của Cố thị định tẩu tán tài sản và tống tiền
Nhược Vũ. Tuy nhiên, Nhược Vũ đã đi trước một bước. Cô thu thập đầy đủ bằng chứng và đưa
Tuyết Nhi vào tù.
Lúc này, Cố thị thực sự đứng trên bờ vực phá sản. Nhược Vũ đưa ra bản thỏa thuận cuối cùng:
Cô sẽ cứu Cố thị, đổi lại Diệc Phong phải ký tên vào bản cam kết từ bỏ quyền nuôi con vĩnh viễn
và rời khỏi Hải Thành, không bao giờ được xuất hiện trước mặt mẹ con cô nữa.
Đứng trước văn phòng của vợ cũ, Diệc Phong cầm bút, đôi bàn tay run rẩy. Anh nhận ra rằng,
đây là sự trả thù tàn nhẫn nhất. Cô không giết anh, cô để anh sống trong sự hối hận và đơn độc
mãi mãi. Anh ký tên, nước mắt rơi thấm đẫm tờ giấy: "Anh ký… miễn là em và con được hạnh
phúc".