Skip to main content

Hồi kết: Phượng hoàng trở lại và Hào quang hạnh phúc

Bầu trời Hải Thành sau cơn bão đêm qua trở nên trong vắt, nhưng bầu không khí tại trụ sở tập đoàn Cố thị lại đang căng thẳng đến mức nghẹt thở. Hôm nay là ngày diễn ra đại hội cổ đông bất thường, một cuộc họp sẽ quyết định ai là người nắm giữ quyền sinh sát đối với đế chế đang trên đà sụp đổ này.

Trần Mỹ diện bộ váy nhung đen quý phái, trên cổ đeo sợi dây chuyền kim cương đắt giá, gương mặt bà ta tràn đầy vẻ đắc thắng. Bà ta đã bí mật thu thập được bằng chứng về việc “Cố Thập Cửu” thực chất là một cô gái. Theo di chúc của ông nội Cố, quyền thừa kế chỉ được trao cho cháu đích tôn – một người nam. Nếu thân phận của Cố Cửu bị lột trần, cô không những mất trắng quyền hành mà còn có thể phải ngồi tù vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

  • “Thập Cửu à, hôm nay là ngày cuối cùng con được ngồi ở cái ghế kia rồi. Nếu biết điều, con nên tự mình từ chức và rời khỏi Hải Thành, dì sẽ nể tình cha con mà cho con một con đường sống.” – Trần Mỹ đi ngang qua Cố Cửu, thì thầm với nụ cười đầy nọc độc.

Cố Cửu hôm nay vẫn diện bộ vest nam trang, nhưng khí chất của cô đã thay đổi. Đôi mắt phượng không còn sự lẩn tránh mà rực sáng một vẻ kiên định, lạnh lùng. Cô không đáp lời, chỉ thong thả bước vào phòng họp, nơi hàng chục cổ đông lớn đang ngồi chờ đợi với vẻ mặt đầy hoài nghi.

Ngay khi cuộc họp bắt đầu, Trần Mỹ đã không kiên nhẫn mà đứng bật dậy, ném một xấp ảnh và tài liệu lên bàn:

  • “Thưa các vị cổ đông, tôi có một sự thật chấn động muốn công khai. Người đang ngồi ở vị trí ‘Cậu chủ nhỏ’ kia thực chất là một kẻ mạo danh! ‘Hắn’ không phải là Cố Thập Cửu, mà là Cố Cửu – đứa con gái bị ruồng bỏ của Cố gia. Cô ta đã giả trai để lừa gạt tất cả chúng ta nhằm chiếm đoạt di sản!”

Cả phòng họp nổ tung trong những tiếng xì xào kinh ngạc. Những ánh mắt khinh bỉ, giận dữ đổ dồn về phía Cố Cửu. Cố Giai cũng đứng bên cạnh mẹ mình, đắc ý phụ họa:

  • “Chị à, chị lừa được anh Lục Hàn nhưng không lừa được công lý đâu. Chị thực sự là một sự nhục nhã của dòng họ Cố!”

Giữa cơn bão chỉ trích, cánh cửa phòng họp bỗng nhiên bị đẩy mạnh ra. Lục Hàn bước vào với khí thế của một vị vua. Anh diện bộ suit đen quyền lực, sải bước đến bên cạnh Cố Cửu, bàn tay to lớn đặt lên vai cô như một lời tuyên bố bảo hộ vững chắc nhất.

  • “Ai nói cô ấy là kẻ mạo danh?” – Giọng nói trầm thấp của Lục Hàn vang lên, khiến cả khán phòng im bạt.

Lục Hàn ra hiệu cho trợ lý. Ngay lập tức, màn hình lớn của phòng họp hiện lên một đoạn video ghi âm và những bản giám định pháp y cũ. Đó không phải là bằng chứng về giới tính của Cố Cửu, mà là bằng chứng về việc Trần Mỹ đã âm thầm đầu độc mẹ ruột của Cố Cửu mười năm trước và dàn dựng vụ tai nạn để hãm hại người em trai song sinh thực sự của cô.

  • “Trần Mỹ, bà nói Cố Cửu giả trai là tội lỗi? Vậy việc bà giết người, chiếm đoạt tài sản và mưu sát người thừa kế thực sự của Cố gia thì gọi là gì?” – Lục Hàn lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.

Cố Cửu đứng dậy, cô thong thả tháo chiếc cà vạt, tháo bỏ lớp băng quấn ngực ngay trước mặt mọi người (vẫn mặc áo sơ mi kín đáo nhưng để lộ đường nét thanh mảnh của phụ nữ). Cô gỡ bỏ mái tóc giả, để lộ mái tóc đen dài mượt mà che ngang lưng. Nhan sắc rực rỡ, sắc sảo của cô khiến tất cả mọi người phải nín thở.

  • “Phải, tôi là Cố Cửu. Mười năm qua tôi sống dưới thân phận em trai mình không phải để chiếm đoạt tài sản, mà để giữ mạng và tìm lại công bằng cho mẹ tôi.” – Giọng nói của cô thanh thoát nhưng đầy uy lực. “Bản di chúc của ông nội đã được luật sư của Lục thị xác nhận lại. Trong đó có một điều khoản bí mật: Nếu người thừa kế nam gặp nạn, toàn bộ quyền hành sẽ thuộc về người có đủ bản lĩnh nhất để vực dậy tập đoàn. Và hiện tại, với 40% cổ phần mà Lục thị vừa chuyển nhượng cho tôi, tôi mới là chủ nhân thực sự của nơi này.”

Trần Mỹ tái mặt, quỵ xuống sàn nhà. Cảnh sát kinh tế và điều tra trọng án bước vào phòng họp trong sự bàng hoàng của mọi người. Xiềng xích lạnh lẽo khóa chặt tay Trần Mỹ và Cố Giai – kẻ đã đồng lõa che giấu tội ác và tham ô công quỹ.

Kết thúc viên mãn: Lời thề dưới ánh hoàng hôn

Ba tháng sau cuộc đại thanh trừng, Hải Thành đón nhận một sự kiện lãng mạn tột bậc. Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực tại bến cảng – nơi Cố Cửu từng đứng một mình ngày trở về – một buổi tiệc cưới riêng tư đã được tổ chức.

Cố Cửu diện bộ váy cưới màu trắng tinh khôi, vẻ đẹp của cô lúc này không còn sự gai góc của nam trang mà dịu dàng, lộng lẫy như một đóa hoa huệ trắng nở rộ. Cô không còn là “Cậu chủ nhỏ” lạnh lùng, mà là người phụ nữ hạnh phúc nhất trong vòng tay của Lục Hàn.

  • “Cửu nhi, cảm ơn em đã không đẩy anh ra vào đêm mưa đó.” – Lục Hàn thầm thì bên tai cô, nụ hôn nồng cháy rơi xuống trán cô vợ nhỏ.

Cố Cửu mỉm cười, đôi mắt phượng rực rỡ niềm vui:

  • “Lục tổng, em đã gạt anh lâu như vậy, anh thực sự không hận em sao?”

Lục Hàn siết chặt vòng tay, anh nhìn ra phía biển khơi bao la:

  • “Hận em vì đã làm anh nghi ngờ giới tính của mình suốt một thời gian dài? Có lẽ là có. Nhưng anh yêu em nhiều hơn thế. Cố gia là của em, nhưng em… mãi mãi là của một mình Lục Hàn tôi thôi.”

Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn hồng ngọc, biểu tượng của tình yêu và sự bảo vệ vĩnh cửu, đeo vào tay cô:

  • “Kể từ hôm nay, em không cần phải giả trang làm bất kỳ ai nữa. Hãy cứ là Cố Cửu, người con gái anh yêu nhất.”

Hào môn ngoảnh lại chỉ là khói mây, những âm mưu hận thù đã lùi xa vào quá khứ. Phượng hoàng đã trùng sinh từ đống tro tàn, không còn phải trốn chạy, không còn phải giả dối. Dưới ánh sao của Hải Thành, một huyền thoại mới về tình yêu và sự kiên cường đã chính thức bắt đầu.