Skip to main content

Chuyến công tác bất ngờ và chiếc giường “phản chủ”

Sau sự cố tại công ty, danh tiếng “vợ yêu” của Tô Mạn vang xa khắp giới thượng lưu. Lục Bắc Thần quyết định đưa cô đi cùng trong chuyến công tác đến một resort nghỉ dưỡng cao cấp ở vùng ngoại ô để gặp gỡ các đối tác lớn.

Tô Mạn vốn tưởng được đi chơi, ai dè hệ thống lại “ting” một phát ngay khi cô vừa bước chân vào phòng khách sạn.

  • “Ting! Nhiệm vụ phản diện: Tối nay tại bữa tiệc bãi biển, hãy đẩy đối tác quan trọng nhất của Lục Bắc Thần xuống bể bơi và mắng ông ta là đồ hói đầu già nua. Phần thưởng: 10 ngày sinh mệnh. Trừng phạt: Bị mất giọng hoàn toàn trong 1 tuần.”

Tô Mạn muốn đập đầu vào tường: “Hói đầu già nua? Đó là Chủ tịch Vương, người nắm giữ nguồn cung ứng linh kiện duy nhất cho Lục Thị! Hệ thống ơi, ông muốn tôi và Lục Bắc Thần cùng nhau dắt tay đi ăn mày đúng không?”

  • [Hu hu, mình không muốn làm đâu! Nhưng nếu mất giọng, mình sẽ không thể hát karaoke, không thể cãi nhau với hệ thống… Lục Bắc Thần ơi, sao số em khổ thế này!]

Tối hôm đó, giữa bữa tiệc lộng lẫy bên bãi biển, Tô Mạn cầm ly cocktail, đi loạng choạng về phía Chủ tịch Vương đang đứng nói chuyện hăng say.

  • “Này cái lão già hói đầu kia! Ai cho ông đứng ở đây làm xấu cảnh quan?” – Tô Mạn vừa dứt lời, liền dùng lực đẩy mạnh một cái.

“Tùm!” – Một tiếng động lớn vang lên. Chủ tịch Vương ngã nhào xuống bể bơi trong tư thế vô cùng thảm hại. Cả bữa tiệc chấn động.

  • [Á á á! Mình làm thật rồi! Chủ tịch Vương ơi cháu xin lỗi, thực ra cái đầu hói của bác trông rất bóng bẩy, rất thông thái! Cháu chỉ là bị ép buộc thôi! Lục Bắc Thần, mau đến cứu giá!]

Lục Bắc Thần từ xa bước tới, nhìn thấy Chủ tịch Vương đang lóp ngóp dưới nước, anh không hề vội vàng mà chỉ nhìn Tô Mạn đang giả vờ đắc thắng nhưng đôi chân thì run lẩy bẩy.

  • “Chủ tịch Vương, phu nhân tôi gần đây đang nghiên cứu về thủy liệu pháp, chắc cô ấy thấy bác hơi nóng nên mới giúp bác giải nhiệt.” – Lục Bắc Thần thản nhiên nói, rồi ra hiệu cho vệ sĩ kéo ông ta lên.

Chủ tịch Vương giận dữ định mắng mỏ, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đe dọa của Lục Bắc Thần, ông ta bỗng chốc rùng mình, chỉ dám hậm hực đi thay đồ.

Về đến phòng khách sạn, Lục Bắc Thần khóa cửa lại, ép Tô Mạn vào góc tường. Ánh đèn mờ ảo khiến không khí trở nên ám muội.

  • “Tô Mạn, hôm nay em làm tôi mất mặt trước đối tác, lại còn mắng người ta hói đầu. Em định bù đắp cho tôi thế nào đây?”
  • [Trời ơi gần quá! Hơi thở của anh ta thơm quá! Tim mình sắp nhảy ra ngoài rồi! Anh ta định làm gì? Hay là anh ta muốn đẩy mình xuống biển lại?]
  • “Em… em sẽ đấm lưng cho anh…” – Tô Mạn lắp bắp.

Lục Bắc Thần cúi xuống, hôn nhẹ lên vành tai cô, giọng khàn đặc: “Đấm lưng không đủ. Chiếc giường này hơi rộng, tôi cần em giúp tôi ‘lấp đầy’ nó.”

Tô Mạn hoàn toàn hóa đá. Hệ thống bỗng nhiên “ting”: “Cảnh báo: Tình cảm nam chính bùng nổ, ký chủ nhận được phần thưởng đặc biệt: Khả năng đọc được 1 suy nghĩ của nam chính trong 10 giây!”

Tô Mạn ngay lập tức sử dụng phần thưởng. Trong đầu cô vang lên giọng nói trầm thấp của Lục Bắc Thần: “Mạn Mạn, sao em lại có thể vừa ác vừa đáng yêu đến thế? Cả đời này tôi sẽ không bao giờ để em rời xa.”

Tô Mạn sững sờ. Anh ta… anh ta thực sự yêu mình sao? Anh ta không hề thấy mình điên khùng sao?

  • [Hóa ra… anh ta thích kiểu phụ nữ này? Lục Bắc Thần, anh đúng là cái đồ biến thái… nhưng mà em thích!]

Lục Bắc Thần bật cười, nhấc bổng cô lên giường: “Em vừa mắng tôi biến thái? Vậy tối nay tôi sẽ cho em thấy thế nào là biến thái thực sự.”

Tô Mạn: “Hả? Sao anh ta biết mình mắng anh ta biến thái?”