Skip to main content

Ánh sáng nơi chân trời và nụ hôn vĩnh cửu

Sau cuộc chiến tại tập đoàn, Hoắc Mộ Hàn đã chính thức thanh trừng toàn bộ những kẻ phản bội trong gia tộc. Hoắc Chính bị tước bỏ mọi quyền hành và phải đối mặt với án phạt pháp lý nặng nề. Sự nghiệp của Hoắc Mộ Hàn không những không sụp đổ mà còn vươn lên tầm cao mới nhờ vào bản lĩnh và sự hỗ trợ thầm lặng của Đường Ninh.

Tuy nhiên, chiến thắng lớn nhất của Hoắc Mộ Hàn không phải là trên thương trường, mà là sự giải thoát trong tâm hồn. Một tháng sau biến cố, anh đưa Đường Ninh đến một cánh đồng hoa oải hương trải dài dưới chân núi, nơi có ngôi mộ của mẹ anh. Lần đầu tiên sau mười lăm năm, anh không còn đến đây với sự sợ hãi hay oán hận.

Anh cầm tay Đường Ninh, đứng trước mộ mẹ và nói lời tạm biệt với quá khứ đen tối:

  • Mẹ, con đã tìm thấy người phụ nữ của đời mình rồi. Cô ấy đã dạy con cách yêu thương bản thân và cách tha thứ. Lời nguyền của mẹ đã không còn hiệu nghiệm nữa, vì con biết chắc chắn rằng, người phụ nữ này sẽ không bao giờ bỏ rơi con.

Hoắc Mộ Hàn quay sang nhìn Đường Ninh, anh lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn ruby đỏ thẫm như máu – màu của sự sống và đam mê cháy bỏng. Anh quỳ một gối xuống giữa cánh đồng hoa, đôi mắt không còn vẻ cuồng loạn mà chỉ còn sự chân thành đến tận cùng:

  • Đường Ninh, em đã chữa khỏi con quái vật trong lòng tôi, giờ em có sẵn lòng dùng cả đời này để giám sát nó không? Tôi không cần một bản hợp đồng trị liệu, tôi cần một người vợ. Em có đồng ý gả cho tôi không?

Đường Ninh mỉm cười, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Cô gật đầu, kéo anh đứng dậy và trao cho anh một nụ hôn nồng nàn giữa hương hoa thơm ngát:

  • Em đồng ý. Hoắc Mộ Hàn, kể từ giờ, em sẽ là liều thuốc duy nhất, là ánh sáng duy nhất và là bến đỗ cuối cùng của anh.

Cái kết của vị tổng tài chiếm hữu điên cuồng và cô bác sĩ tâm thần là một đám cưới giản dị nhưng đầy ấm áp. Hoắc Mộ Hàn không còn phải dùng đến thuốc ngủ, vì mỗi đêm anh đều có thể yên tâm chìm vào giấc mộng trong vòng tay của người mình yêu. Sự chiếm hữu của anh vẫn còn đó, nhưng nó không còn là sự giam cầm thô bạo, mà là sự bảo vệ sủng ái tận xương tủy dành cho phu nhân của mình.

Con quái vật trong lòng anh đã thực sự được thuần hóa bằng tình yêu chân thành.