Sự sụp đổ của một tượng đài và sự thức tỉnh của người thừa kế
Cuộc chiến pháp lý giữa Thẩm Ý và Hoắc gia kéo dài hơn dự kiến. Hoắc gia dùng mọi mối quan hệ để trì hoãn phiên tòa ly hôn, đồng thời tung tin ra ngoài rằng Thẩm Ý đang bỏ trốn vì sợ bị lộ những bằng chứng ngoại tình ảo. Tuy nhiên, Thẩm Ý không hề bỏ trốn. Cô đang âm thầm làm việc với một thám tử tư và tìm lại những người hầu cũ đã từng phục vụ trong Hoắc gia cách đây hai mươi năm.
Sự thật dần được hé mở. Người đàn bà mất tích năm xưa không hề tự sát. Bà ấy chính là người đã nắm giữ bí mật về việc bà Lan không hề có khả năng sinh con, và Hoắc Đình Phong thực chất là con của người đàn bà tội nghiệp kia với ông nội Hoắc. Bà Lan vì muốn giữ vị trí chủ mẫu, đã cướp đứa trẻ ngay khi nó vừa chào đời, dùng thuốc để đầu độc tâm trí người mẹ đẻ và cuối cùng tống bà ấy vào một trại tâm thần kín dưới một cái tên giả.
Ngày hôm đó, Hoắc Đình Phong tình cờ tìm thấy tập hồ sơ mà Thẩm Ý đã bí mật gửi đến văn phòng làm việc của anh. Khi đọc những dòng chữ ghi lại sự thật về thân thế của mình, anh cảm thấy cả thế giới xung quanh như sụp đổ tan tành. Tất cả những gì anh tôn thờ, chữ Hiếu mà anh hằng giữ gìn, sự kính trọng dành cho mẹ chồng – người đàn bà đã nuôi dạy anh bằng kỷ luật sắt – tất cả đều là một trò lừa dối vĩ đại.
Anh lao về dinh thự Hoắc gia giữa buổi trưa nắng gắt. Anh xông thẳng vào phòng thờ, nơi bà Lan đang ngồi tụng kinh.
- Mẹ! Nói cho con biết, sự thật trong tập hồ sơ này là gì? Có phải mẹ đã cướp con từ tay mẹ đẻ của con không? Có phải mẹ đã biến bà ấy thành một người điên để chiếm đoạt vị trí phu nhân Hoắc gia?
Tiếng thét của Đình Phong vang vọng khắp gian thờ, làm rung chuyển cả những bài vị tổ tông. Bà Lan ngừng tụng kinh, bà từ từ xoay người lại, gương mặt không hề có sự bàng hoàng mà chỉ có một vẻ bình thản đến lạnh lùng.
- Con đã biết rồi sao? Ta đã định sẽ mang bí mật này xuống mồ. Nhưng Đình Phong, con nên nhớ, người nuôi nấng con, dạy dỗ con thành một vị vua như ngày hôm nay là ta, chứ không phải người đàn bà yếu đuối, điên khùng kia. Ta đã cho con tất cả, danh tiếng, quyền lực, dòng máu Hoắc gia này… Con định vì một người đàn bà đã chết mà quay lại cắn người mẹ đã nuôi nấng con sao?
- Mẹ nuôi con bằng sự lừa dối! Mẹ biến con thành một quân cờ trong cuộc chơi quyền lực của mẹ! Mẹ làm khổ Thẩm Ý vì mẹ sợ cô ấy sẽ thông minh như mẹ đẻ của con, sợ cô ấy sẽ nhìn ra bộ mặt thật của mẹ!
Hoắc Đình Phong cười trong nước mắt. Anh nhìn người đàn bà trước mặt, thấy bà không còn là một tượng đài hoàn mỹ nữa, mà là một con quỷ đang vùng vẫy trong vũng bùn của quá khứ.
- Con sẽ không để mẹ làm hại ai nữa. Con sẽ công khai sự thật này, con sẽ ly hôn với cái danh phận giả dối này. Hoắc gia này, mẹ cứ giữ lấy đi, vì nó là tất cả những gì mẹ có. Còn con, con đi tìm lại linh hồn của chính mình.
Đình Phong quay lưng đi, mặc kệ tiếng gọi xé lòng của bà Lan phía sau. Anh lái xe điên cuồng đến căn hộ của Thẩm Ý. Khi thấy cô đứng ở cửa, anh quỵ xuống, ôm lấy chân cô và khóc như một đứa trẻ.
- Ý, anh sai rồi. Anh thực sự sai rồi. Hóa ra cả cuộc đời anh là một sự giả dối. Xin em, đừng bỏ anh lại trong bóng tối này một mình.
Thẩm Ý nhìn người chồng mình từng yêu, thấy anh tan nát đến tội nghiệp. Cô không ôm lấy anh ngay lập tức, mà chỉ lặng lẽ đứng đó. Cô biết, vết thương này quá sâu, và sự tha thứ không thể đến trong một sớm một chiều.
Sự kiện Hoắc Đình Phong tự mình công khai thân thế và tuyên bố rời khỏi tập đoàn Hoắc Thị đã gây ra một cơn địa chấn thực sự. Bà Lan bị đột quỵ ngay sau đó và phải sống thực vật trong bệnh viện – một cái kết cay đắng cho người đàn bà cả đời theo đuổi sự hoàn mỹ ảo ảnh.