Skip to main content

Gánh hàng rong dưới mái hiên nghèo và vị đắng của sự bắt đầu

Kinh Thành những ngày sau cơn mưa bão thường mang một vẻ tiêu điều đến lạ. Trong một con hẻm nhỏ sâu hun hút ở khu lao động nghèo phía sau bến xe phía Tây, mùi ẩm mốc của những bức tường tróc lở và mùi rác thải nồng nặc thay thế cho hương hoa ly trắng sang trọng. Thẩm Nhược Hy ngồi lặng lẽ trên chiếc giường đơn ọp ẹp trong căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông.

Cô nhìn vào chiếc gương cũ ố vàng treo trên vách. Người phụ nữ trong gương, dù đôi mắt vẫn giữ được nét thanh cao, nhưng gò má đã gầy sụp, đôi bàn tay từng chỉ biết cầm cọ vẽ và thiết kế trang sức giờ đây hằn lên những vết xước do việc dọn dẹp và mang vác đồ đạc thuê mấy ngày qua.

40 tuổi. Cái tuổi mà những phụ nữ cùng đẳng cấp với cô đang bận rộn với những buổi trà chiều, những chuyến mua sắm tại Paris hay lo lắng về việc spa làm đẹp, thì Nhược Hy lại đang tính toán từng đồng bạc lẻ để mua một ổ bánh mì không nhân.

  • Nhược Hy à, ăn chút cháo nóng đi con. Thất nghiệp, mất chồng cũng chưa phải là tận thế đâu. Còn người là còn của.

Bà Năm, chủ xóm trọ tốt bụng, đặt bát cháo trắng lên chiếc bàn gỗ mục. Nhược Hy khẽ mỉm cười, một nụ cười héo hắt:

  • Con cảm ơn bà Năm. Con không sao, con chỉ đang suy nghĩ xem ngày mai mình nên làm gì thôi.
  • Cô nhìn cô xem, tay yếu chân mềm thế này sao mà đi bốc vác, rửa bát thuê mãi được? Cô có cái bằng cấp gì không?

Nhược Hy cúi đầu. Bằng cấp? Cô có bằng thạc sĩ thiết kế tại Anh quốc, cô có kinh nghiệm mười mấy năm quản lý tài chính cho tập đoàn Lục Thị. Nhưng bây giờ, cái tên “Thẩm Nhược Hy” đã bị Lục Thế Vinh dùng quyền lực đen bôi nhọ khắp Kinh Thành. Hắn tung tin cô ngoại tình, tham ô công quỹ, khiến không một công ty nào dám nhận cô vào làm. Thậm chí, những người bạn cũ từng được cô giúp đỡ cũng đồng loạt khóa máy, cắt đứt liên lạc khi thấy cô lâm nạn. Lòng người bạc bẽo, lúc thịnh thì vây quanh, lúc suy thì ngoảnh mặt, Nhược Hy cuối cùng cũng đã thấu hiểu đến tận cùng xương tủy.

Đêm đó, Nhược Hy nằm trằn trọc không ngủ được. Tiếng chuột chạy trên mái tôn và tiếng cãi vã của những gia đình lao động hàng xóm khiến đầu óc cô căng thẳng. Cô chợt nhớ về bà ngoại – người từng là đầu bếp cung đình nổi tiếng một thời. Ngày xưa, bà đã dạy cô cách nấu món Bún Thang. Bà bảo: “Món ăn này cũng giống như đời người vậy, nguyên liệu phải tỉ mỉ, nước dùng phải thanh trong, dù trải qua bao nhiêu công đoạn chế biến thì cái cốt cách vẫn phải giữ được sự tinh tế.”

Nhân lúc trong tay còn vài đồng bạc cuối cùng từ việc bán chiếc kẹp tóc bằng bạc cũ, Nhược Hy quyết định: Cô sẽ khởi nghiệp từ chính món ăn truyền thống của gia đình.

Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn bao phủ những mái nhà thấp lè tè, Nhược Hy đã có mặt ở chợ đầu mối. Cô không còn mặc những bộ sườn xám quý phái, thay vào đó là bộ đồ bộ giản đơn, đôi dép nhựa và chiếc nón lá cũ. Cô kiên trì đứng đợi bên những sạp hàng để nhặt nhạnh những nguyên liệu ngon nhất nhưng giá thành phải rẻ nhất.

  • Này chị kia, nhìn chị sang trọng thế này mà cũng đi tranh mua mấy cái xương vụn này sao? – Một bà bán thịt mỉa mai khi thấy đôi bàn tay trắng trẻo của Nhược Hy đang lựa chọn kỹ lưỡng.

Nhược Hy không trả lời, cô chỉ mỉm cười và tiếp tục công việc. Sự nhục nhã? Cô đã nếm đủ trong cái đêm bị đuổi khỏi Lục gia rồi. Bây giờ, đối với cô, chỉ có sinh tồn và sự phục thù mới là quan trọng nhất.

Với chiếc đòn gánh mượn của bà Năm và hai chiếc thúng cũ, gánh hàng “Bún Thang Hoài Niệm” của Thẩm Nhược Hy chính thức ra đời dưới một mái hiên che tạm bên cạnh cổng xóm trọ.

Ngày đầu tiên, cô chỉ nấu vỏn vẹn mười bát.

Mùi thơm thanh tao của nước dùng nấu từ tôm khô và xương bay, mùi trứng tráng mỏng như giấy, giò lụa thái chỉ li ti và nhành rau răm xanh mướt bắt đầu thu hút những người lao động đi làm sớm.

  • Cho một bát cô ơi! Nhìn cái gánh này sạch sẽ quá, khác hẳn mấy quán lề đường khác.

Nhược Hy nhanh nhẹn múc nước dùng, đôi bàn tay cô run run vì lần đầu tiên phải làm việc nặng nhọc liên tục, nhưng ánh mắt cô lại rực sáng một niềm tin mãnh liệt.

  • Dạ, mời chú dùng thử ạ.

Người đàn ông lao động húp một ngụm nước dùng, đôi mắt bỗng mở to:

  • Trời ơi! Ngon quá cô ơi! Cái vị này… nó lạ lắm, nó thanh mà nó đậm, đúng là vị bún thang ngày xưa mẹ tôi hay nấu ở phố cổ. Cô là ai mà lại đi bán ở cái xóm nghèo này?

Nhược Hy chỉ mỉm cười, giọt mồ hôi lăn dài trên trán:

  • Con chỉ là một người đàn bà đang học cách đứng lên thôi chú ạ.

Mười bát bún hết sạch chỉ trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ. Những ngày sau đó, danh tiếng của gánh bún “bà chủ sang chảnh” lan rộng khắp khu vực bến xe phía Tây. Người ta kéo đến không chỉ vì món ăn ngon, mà còn vì sự tò mò về người phụ nữ 40 tuổi có phong thái khác người này.

Nhưng cuộc đời không bao giờ bằng phẳng cho kẻ muốn đi lên.

Vào một buổi chiều tối, khi Nhược Hy đang dọn hàng thì một chiếc xe sang trọng màu đen dừng ngay trước gánh bún. Bước xuống xe là Diệp Kiều – cô nhân tình của Lục Thế Vinh. Ả diện bộ đồ hiệu đắt tiền, tay cầm túi Hermes, nhìn Nhược Hy với ánh mắt khinh bỉ tột độ.

  • Ôi trời ơi, nhìn xem ai đây? Đây chẳng phải là phu nhân Lục gia cao quý sao? Sao bây giờ lại đi bưng bê, hầu hạ mấy gã xe ôm, bốc vác thế này? – Diệp Kiều cười ngặt nghẽo, ả cố tình dùng gót giày nhọn hoắt giẫm lên chiếc bát nhựa đang để trên đất.

Nhược Hy đứng thẳng lưng, cô nhìn thẳng vào mắt Diệp Kiều, sự bình thản đến đáng sợ:

  • Diệp Kiều, cô đến đây chỉ để xem tôi bán bún sao? Nếu không ăn thì mời cô đi cho, khách của tôi đang chờ.
  • Khách? Lũ bẩn thỉu này mà cô gọi là khách à? – Diệp Kiều hất hàm, ả lấy từ trong túi ra một tập tiền mệnh giá lớn, ném tung tóe vào gánh bún của Nhược Hy – Đây, coi như tôi bố thí cho cô. Liếm sạch đống tiền này đi rồi tôi sẽ bảo anh Vinh cho cô thêm một ít để mở cái quán hẳn hoi, chứ đứng đây bốc mùi quá!

Những người lao động xung quanh bắt đầu xôn xao, họ định đứng lên bảo vệ Nhược Hy thì cô giơ tay ngăn lại. Nhược Hy từ từ cúi xuống, nhặt từng tờ tiền lên. Diệp Kiều tưởng cô đã khuất phục, ả càng đắc thắng cười lớn.

Nhưng không. Nhược Hy nhặt tiền xong, cô thong thả đi đến bên một bà cụ bán vé số mù đang ngồi gần đó, đặt toàn bộ số tiền vào tay bà cụ.

  • Cầm lấy đi bà, đây là tiền người ta “bố thí”, bà cứ tiêu thoải mái. – Nhược Hy nói rồi quay lại nhìn Diệp Kiều – Cô Kiều, tiền của cô đúng là có mùi, nhưng không phải mùi thức ăn, mà là mùi của sự bẩn thỉu và cướp bóc. Cô về bảo với Lục Thế Vinh, gánh bún này mới chỉ là sự khởi đầu. Một ngày nào đó, tôi sẽ khiến các người phải quỳ xuống trước gánh hàng “bẩn thỉu” này mà xin một con đường sống.

Diệp Kiều tức đến tái mặt, ả định xông lên tát Nhược Hy nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo như dao găm của cô và sự bảo vệ của những người lao động xung quanh, ả đành hậm hực lên xe bỏ đi.

Tối hôm đó, Nhược Hy ngồi bên ánh đèn dầu leo lắt, đếm những đồng tiền lẻ kiếm được từ mồ hôi nước mắt của mình. Cô cảm thấy hạnh phúc. Lần đầu tiên sau 18 năm, cô không còn phải sống dựa vào hơi thở của kẻ khác.

Ở tuổi 40, dưới mái hiên nghèo, Thẩm Nhược Hy bắt đầu vẽ lại bản thiết kế vĩ đại nhất của đời mình: Bản thiết kế của sự phục thù và quyền lực. Cô biết, mỗi bát bún cô bán ra, mỗi bước chân cô đi trong con hẻm nhỏ này, đều đang dẫn cô gần hơn đến ngày phượng hoàng thực sự sải cánh giữa bầu trời Kinh Thành.