Skip to main content

Sự trở lại của bóng ma quá khứ

Kinh Thành vào những ngày cuối đông thường khoác lên mình một vẻ trầm mặc và uy nghiêm. Khách sạn Peninsula – biểu tượng của sự xa hoa tột bậc – hôm nay rực rỡ ánh đèn pha lê để chào đón sự kiện kinh tế lớn nhất năm: Buổi tiệc đấu giá gây quỹ của Hiệp hội Doanh nhân. Đây không chỉ là nơi phô diễn sự giàu sang, mà còn là bàn cờ chính trị của những gia tộc máu mặt nhất.

Lục Cận Ngôn bước xuống từ chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền. Anh diện bộ suit được may thủ công từ Savile Row, phong thái lạnh lùng và cương nghị khiến những người xung quanh đều phải tự động dạt ra tạo thành một lối đi. Mười năm qua, Lục Cận Ngôn đã biến Lục Thị từ một tập đoàn bất động sản trở thành một đế chế đa ngành xuyên quốc gia. Người ta gọi anh là “Người đàn ông không có trái tim”, bởi kể từ sau sự biến mất đột ngột của một cô gái mười năm trước, chưa một ai thấy anh mỉm cười, hay để bất kỳ người phụ nữ nào bước chân vào cuộc đời mình.

  • Cận Ngôn, lát nữa nhớ phải chào hỏi ông Trần của ngân hàng trung ương nhé. – Giọng nói của Lục phu nhân – bà Trình Thục Lan vang lên phía sau. Bà ta vẫn quý phái và đầy quyền lực như mười năm trước, đôi mắt sắc lẹm luôn quán xuyến mọi thứ.

Lục Cận Ngôn khẽ gật đầu, gương mặt không chút cảm xúc:

  • Con biết rồi.

Bên cạnh bà Trình là Diệp Vy – thiên kim tiểu thư của tập đoàn dược phẩm Diệp gia, người đã theo đuổi Cận Ngôn suốt mười năm và được bà Trình mặc định là con dâu tương lai. Diệp Vy khoác tay bà Trình, vẻ mặt rạng rỡ nhưng đôi mắt thỉnh thoảng lại lén nhìn Cận Ngôn đầy vẻ si mê lẫn bất an.

Buổi tiệc bắt đầu trong tiếng nhạc giao hưởng du dương. Khi mọi người đang bận rộn với những cuộc trò chuyện xã giao giả tạo, thì người dẫn chương trình bỗng cất lời, giọng điệu đầy sự kính nể:

  • Thưa quý vị, tối nay chúng ta rất vinh dự được chào đón một vị khách đặc biệt vừa trở về từ London. Đó là đại diện của Quỹ đầu tư Thiên Ưng, người sẽ trực tiếp điều hành dự án tái cấu trúc cảng biển Kinh Thành – bà Cecilia Thịnh!

Cánh cửa lớn của đại sảnh một lần nữa mở ra.

Toàn bộ sảnh tiệc bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đến nghẹt thở. Một người phụ nữ bước vào, tà váy dạ hội màu đỏ rượu vang quét trên sàn đá cẩm thạch như một ngọn lửa rực rỡ giữa đêm đông. Cô có mái tóc đen xoăn nhẹ xõa ngang vai, đôi môi đỏ mọng và đôi mắt sắc sảo, lạnh lùng ẩn chứa một sự bí ẩn chết người. Khí chất của cô không phải là sự trẻ trung của một tiểu thư, mà là sự quyền lực, trải đời của một người đứng đầu đế chế tài chính.

Chiếc ly rượu trên tay Lục Cận Ngôn run khẽ. Trái tim vốn dĩ đã hóa đá của anh bỗng chốc đập mạnh một cách điên cuồng, đau nhức. Gương mặt đó… dù có thêm phần sắc sảo và kiêu kỳ, dù có phủ lên một lớp mặt nạ Cecilia sang trọng, thì anh vẫn nhận ra ngay lập tức.

  • Thịnh Nhược Hy… – Anh thầm gọi tên cô trong kẽ răng, giọng nói run rẩy vì sự thống hận và kinh ngạc tột độ.

Mười năm trước, cô rời bỏ anh khi anh đang ở dưới đáy vực của sự tranh đoạt quyền lực, mang theo tiếng xấu ngoại tình và ăn cắp bí mật của công ty. Anh đã điên cuồng tìm cô khắp thế giới nhưng cô như bốc hơi khỏi trái đất này. Để rồi hôm nay, cô quay về với tư thế của một kẻ chiến thắng, một người nắm giữ vận mệnh kinh tế của cả Kinh Thành.

Bà Trình Thục Lan cũng tái mặt, đôi bàn tay đeo nhẫn ngọc phỉ thúy siết chặt lấy chiếc ví cầm tay. Bà ta không ngờ con bé nghèo hèn năm xưa, kẻ mà bà đã dùng mọi thủ đoạn để tống vào tù và đuổi ra nước ngoài, lại có thể trở về với một thân phận hiển hách như thế này.

Nhược Hy thong thả bước qua đám đông, ánh mắt cô lướt qua mọi người như nhìn những quân cờ. Khi ánh mắt cô chạm vào Lục Cận Ngôn, cô không hề né tránh, cũng không hề hiện lên một chút xúc động nào. Cô mỉm cười, một nụ cười xã giao hoàn hảo nhưng lạnh lẽo thấu xương tủy.

Cô bước thẳng về phía bục đấu giá, cầm micro và nói bằng giọng nói ngọt ngào nhưng đầy uy lực:

  • Xin chào các vị tiền bối của Kinh Thành. Tôi là Cecilia Thịnh. Mười năm không gặp, Kinh Thành có vẻ vẫn không thay đổi là bao, vẫn rực rỡ và… đầy rẫy những trò lừa dối như xưa.

Cả hội trường xì xào. Diệp Vy đứng bên cạnh Cận Ngôn, cảm nhận được luồng điện lạnh lẽo từ người anh tỏa ra, ả vội vã nắm lấy tay anh:

  • Cận Ngôn, cô ta… cô ta là Thịnh Nhược Hy sao? Sao cô ta dám vác mặt về đây?

Lục Cận Ngôn không trả lời, anh hất tay Diệp Vy ra, đôi chân dài bước những bước dứt khoát về phía Nhược Hy. Anh đứng đối diện với cô, khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hương hoa hồng đen kiêu kỳ trên người cô – mùi hương khác hẳn với mùi hương cỏ dại thanh khiết mười năm trước.

  • Cô còn dám quay về sao? – Cận Ngôn rít qua kẽ răng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xoáy vào cô.

Nhược Hy nhướng mày, khẽ nhấp một ngụm champagne, phong thái ung dung tột bậc:

  • Lục tổng, anh nói gì lạ vậy? Đây là quê hương của tôi, tại sao tôi lại không dám về? Hơn nữa, tôi về lần này là để ký hợp đồng thâu tóm lại các dự án đang bị đình trệ của Lục Thị đấy. Anh nên chào đón vị “cứu tinh” của mình một cách lịch thiệp hơn mới đúng.
  • Cứu tinh? – Cận Ngôn cười lạnh, tiếng cười đầy sự mỉa mai – Cô nghĩ chỉ cần mang cái danh Cecilia về đây là có thể xóa sạch những gì cô đã làm mười năm trước sao? Cô là kẻ phản bội, là kẻ đã đâm sau lưng tôi khi tôi cần cô nhất!

Nhược Hy đặt ly rượu xuống bàn, cô tiến lại gần anh thêm một bước, đủ gần để hơi thở của hai người hòa vào nhau. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang tràn đầy sự hận thù của anh, giọng nói thì thầm nhưng sắc lẹm:

  • Lục Cận Ngôn, mười năm trước ai là kẻ phản bội, ai là kẻ đã không tin tưởng một câu giải thích của người mình yêu mà lại chọn tin vào những bằng chứng giả tạo? Anh chưa bao giờ thực sự hiểu tôi, cũng chưa bao giờ xứng đáng với tình yêu của tôi. Hôm nay tôi về đây không phải để giải thích, mà là để cho anh thấy, cái giá của sự hèn nhát và mù quáng của anh là gì.
  • Thịnh Nhược Hy! – Cận Ngôn gầm lên, anh định túm lấy vai cô nhưng Nhược Hy đã nhanh nhẹn lùi lại.
  • Lục tổng, hãy giữ phong độ của một vị chủ tịch. Mọi người đang nhìn đấy. – Cô mỉm cười, một nụ cười chiến thắng rồi quay sang phía bà Trình Thục Lan đang đứng gần đó – Lục phu nhân, mười năm rồi bà vẫn khỏe chứ? Tôi có mang về cho bà một món quà đặc biệt, mong bà sớm nhận được nó.

Nói rồi, Nhược Hy thong thả quay lưng đi, bóng dáng cô rực rỡ và kiêu sa dưới ánh đèn, để lại một Lục gia đang chao đảo trong cơn bão ký ức.

Đêm đó, Lục Cận Ngôn không về nhà. Anh ngồi trong căn hộ bí mật mà anh đã giữ nguyên cách bài trí suốt mười năm qua – nơi từng là tổ ấm nhỏ của anh và Nhược Hy thời sinh viên. Anh uống cạn chai rượu vang đỏ, nhìn vào tấm ảnh cũ của hai người đã ố vàng.

Trong ảnh, Nhược Hy đang cười rạng rỡ, tay ôm một bó hoa hướng dương. Lúc đó cô nghèo, cô chỉ có anh, và anh cũng chỉ có cô. Anh vẫn nhớ cái ngày cô bị bắt đi, anh đã phát điên như thế nào. Nhưng những bằng chứng ngoại tình của cô với đối thủ cạnh tranh, những bí mật công ty bị rò rỉ dưới tên cô… tất cả đã khiến anh suy sụp. Anh đã hận cô đến tận cùng xương tủy.

Nhưng hôm nay, nhìn thấy cô mạnh mẽ và kiêu hãnh như vậy, trong lòng anh lại dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nếu như… nếu như mười năm trước tất cả là một sự dàn dựng? Nếu như cô đã phải chịu đựng những gì mà anh không hề biết?

Tại khách sạn President, Nhược Hy đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống toàn cảnh Kinh Thành về đêm. Trên bàn làm việc của cô là một bộ hồ sơ đen dày cộp về những hành vi gian lận tài chính của tập đoàn Lục Thị và những bí mật của bà Trình Thục Lan.

  • Lục Cận Ngôn… mười năm trước tôi đã nợ anh một mạng, nhưng anh nợ tôi cả một cuộc đời. – Cô thì thầm, đôi mắt hiện lên một tia lạnh lẽo – Trò chơi này, chỉ vừa mới bắt đầu thôi.

Bên ngoài, gió tuyết bắt đầu thổi mạnh. Bản giao hưởng của sự trả thù và hoài niệm đã tấu lên những nốt nhạc đầu tiên, hứa hẹn một cuộc đối đầu nảy lửa giữa hai người từng yêu nhau sâu đậm nhất nhưng cũng hận nhau cay đắng nhất.