Skip to main content

VỊ VUA BỊ TRUẤT NGÔI VÀ CHIẾC XE ĐIỆN CŨ

Thành phố S vào giờ cao điểm là một mớ hỗn độn của âm thanh và khói bụi. Nhưng trên tầng cao nhất của tòa tháp Lục Thị, sự yên tĩnh đến mức đáng sợ bao trùm lấy văn phòng Tổng giám đốc.

Lục Cận Ngôn ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đen, khuôn mặt đẹp như tạc tượng đang chìm trong bóng tối. Đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, nhìn chằm chằm vào phong bì màu đen đặt trên bàn. Bên trong là lệnh triệu tập từ Lục lão gia – người đứng đầu gia tộc họ Lục, đồng thời là ông nội của anh.

  • “Lục tổng, xe đã chuẩn bị xong. Lão gia đang đợi anh ở biệt thự chính.”

Giọng nói vang lên từ phía cửa. Lục Cận Ngôn ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua người vừa lên tiếng. Đó là Thẩm Tư Duệ, thư ký cấp cao của anh. Cô mặc một bộ đồ công sở màu xám nhạt, mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, đeo một chiếc kính gọng đen che đi nửa khuôn mặt. Trong suốt ba năm qua, cô luôn như vậy: đến sớm nhất, về muộn nhất, làm việc không sai sót một li nhưng lại có sự tồn tại mờ nhạt đến mức đôi khi anh quên mất cô có ở trong phòng hay không.

  • “Thẩm thư ký, lịch trình chiều nay hủy hết đi. Có lẽ tôi sẽ đi hơi lâu.” – Lục Cận Ngôn lạnh lùng đáp, đứng dậy lấy chiếc áo vest thủ công treo trên giá.
  • “Vâng, thưa Lục tổng.” – Thẩm Tư Duệ khẽ cúi đầu, biểu cảm trên mặt không hề thay đổi, giống như một cỗ máy đã được lập trình sẵn.

Cuộc lật đổ ở biệt thự họ Lục

Khi Lục Cận Ngôn bước vào sảnh biệt thự, anh cảm thấy có điều gì đó không ổn. Toàn bộ các quản gia, vệ sĩ đều đứng thành hai hàng dài, cúi đầu im lặng. Trên chiếc ghế bành bọc da hổ ở chính giữa sảnh, Lục lão gia đang thong thả nhấp trà, bên cạnh là Tống Nhã – tiểu thư nhà họ Tống, người đang nhìn anh với ánh mắt đầy tính chiếm hữu.

  • “Ông nội, ông gọi con về có việc gì?” – Lục Cận Ngôn đi thẳng vào vấn đề, không thèm liếc nhìn Tống Nhã lấy một cái.

Lục lão gia đặt chén trà xuống, tiếng gốm sứ chạm vào mặt bàn phát ra âm thanh thanh thúy:

  • “Cận Ngôn, con đã 28 tuổi rồi. Vị trí Tổng giám đốc con ngồi đã 5 năm, quyền lực cũng đã nắm đủ. Bây giờ là lúc con phải hoàn thành nghĩa vụ của một người thừa kế: kết hôn với Tống Nhã và sinh cho ta một đứa chắt.”

Lục Cận Ngôn nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ:

  • “Con đã nói rồi, hôn nhân không nằm trong kế hoạch của con. Đặc biệt là với một người phụ nữ mà con không hề có cảm giác.”

Tống Nhã nghe vậy thì sắc mặt tái đi, bàn tay siết chặt tà váy hiệu. Lục lão gia dường như đã lường trước được câu trả lời này, ông bình thản nói:

  • “Ta biết con sẽ nói vậy. Vì thế, ta đã chuẩn bị một trò chơi nhỏ. Từ giờ phút này, toàn bộ cổ phần của con trong Lục thị sẽ bị phong tỏa. Thẻ ngân hàng, bất động sản, siêu xe… tất cả đều thuộc về tập đoàn cho đến khi con đồng ý ký vào hôn ước. Ta muốn xem xem, nếu không có cái họ Lục này che chở, con sẽ tồn tại được bao lâu giữa thành phố này.”

Lục Cận Ngôn khựng lại, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm:

  • “Ông đang đùa con sao?”
  • “Ta chưa bao giờ đùa với vận mệnh của gia tộc. Quản gia, lấy chìa khóa xe và điện thoại doanh nghiệp của thiếu gia lại. Tiện thể, thông báo cho toàn bộ các đối tác và ngân hàng: ai dám giúp đỡ Lục Cận Ngôn, người đó chính là kẻ thù của Lục thị.”

Trong vòng chưa đầy mười phút, Lục Cận Ngôn thấy mình đứng trước cổng biệt thự với duy nhất một bộ quần áo trên người và một chiếc ví da trống rỗng (vì thói quen tiêu dùng của anh luôn là quẹt thẻ hoặc dùng ứng dụng thanh toán cao cấp đã bị khóa).

Tống Nhã bước ra sau, nhìn anh với vẻ đắc thắng:

  • “Cận Ngôn, đừng bướng bỉnh nữa. Chỉ cần anh gật đầu, tất cả sẽ trở lại như cũ. Anh không thể sống nổi một ngày mà không có tiền đâu.”

Lục Cận Ngôn không thèm đáp lời, anh quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn sừng sững dưới ánh hoàng hôn đang tắt dần. Trong đầu anh lúc này chỉ có một ý nghĩ: Ông già đúng là lẩm cẩm rồi, mình mà lại không sống nổi sao?

Hiện thực tàn khốc

Hai tiếng sau, sự tự tin của Lục Cận Ngôn bắt đầu lung lay.

Trời bỗng nhiên đổ mưa. Những hạt mưa mùa thu lạnh buốt thấm qua lớp áo vest đắt tiền. Anh đứng trước một máy ATM để thử vận may với chiếc thẻ đen cuối cùng, nhưng máy báo: “Tài khoản đã bị đình chỉ”. Khi anh định gọi taxi, anh chợt nhận ra mình không có một đồng tiền mặt nào, và ứng dụng gọi xe trên điện thoại cá nhân cũng đã bị chặn thanh toán.

Đứng dưới mái hiên của một cửa hàng tiện lợi, vị Tổng tài từng hô mưa gọi gió giờ đây trông không khác gì một chú mèo ướt lướt thướt. Anh nhìn những người qua đường vội vã, nhìn ánh đèn neon rực rỡ của thành phố mà anh từng làm chủ, cảm thấy một sự mỉa mai tột độ.

Rột… rột…

Tiếng bụng reo vang lên khiến Lục Cận Ngôn đỏ mặt. Suốt từ trưa đến giờ anh chưa ăn gì. Mùi mì tôm bốc lên từ cửa hàng tiện lợi bỗng nhiên trở nên thơm quyến rũ một cách lạ lùng.

Đúng lúc đó, một tiếng động cơ xe điện “è è” vang lên, dừng lại ngay trước vũng nước bên cạnh anh. Một người phụ nữ mặc áo mưa màu vàng chanh, đầu đội mũ bảo hiểm che kín mặt, lúng túng nhìn anh.

  • “Lục tổng? Là anh thật sao?”

Lục Cận Ngôn nheo mắt nhìn qua làn mưa. Giọng nói này…

  • “Thẩm thư ký?”

Thẩm Tư Duệ tháo kính che mặt của mũ bảo hiểm ra, để lộ đôi mắt tròn trịa đang ngơ ngác nhìn anh. Cô nhìn bộ vest trị giá bằng cả năm tiền lương của cô giờ đây đang dính bết vào người anh, nhìn đôi giày da bóng lộn đang ngập trong nước mưa.

  • “Anh… anh đang làm gì ở đây? Xe của anh đâu? Tài xế đâu?”

Lục Cận Ngôn ho khan một tiếng, cố giữ lấy chút tôn nghiêm cuối cùng:

  • “Tôi… tôi đang trải nghiệm cuộc sống thực tế. Cô không cần quan tâm.”

Thẩm Tư Duệ nhìn anh từ đầu đến chân, rồi nhìn vào chiếc máy ATM bên cạnh. Với trí thông minh của một thư ký cấp cao, cô lập tức hiểu ra vấn đề. Tin đồn về việc Lục lão gia đóng băng tài sản của anh đã lan đến tai giới thượng lưu từ một giờ trước, chỉ là cô không ngờ ông già lại làm thật và nhanh đến thế.

  • “Trải nghiệm cuộc sống giữa trời mưa mà không có lấy một đồng xu sao?” – Thẩm Tư Duệ nhướng mày, vẻ mặt “trong suốt” hằng ngày bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là một sự lém lỉnh kín đáo.

Lục Cận Ngôn im lặng, mặt anh tối sầm lại.

  • “Được rồi, Lục tổng. Coi như ba năm qua anh chưa bao giờ cắt lương của tôi, tôi sẽ làm người tốt một lần.” – Cô vỗ vỗ vào yên sau của chiếc xe điện cũ kỹ – “Lên xe đi, tôi đưa anh về chỗ lánh nạn. Nhưng nói trước, chỗ của tôi không có thang máy dát vàng đâu.”

Căn hộ 40 mét vuông

Lục Cận Ngôn chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày mình lại phải ngồi trên một chiếc xe điện, hai tay bám chặt vào áo mưa của một người phụ nữ, lướt đi giữa dòng đời với tốc độ 20km/h. Gió tạt vào mặt, mùi nhựa áo mưa và mùi hương hoa bưởi nhàn nhạt từ tóc của Thẩm Tư Duệ hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác kỳ lạ mà anh chưa từng trải qua trên những chiếc Rolls-Royce hay Bentley.

Xe dừng lại ở một khu chung cư cũ nằm sâu trong hẻm. Thẩm Tư Duệ dẫn anh lên tầng 4 bằng cầu thang bộ. Khi cánh cửa mở ra, Lục Cận Ngôn đứng hình.

Căn phòng chỉ rộng bằng phòng thay đồ của anh ở biệt thự. Một chiếc giường nhỏ, một bộ bàn ghế gỗ đơn sơ, một kệ sách đầy ắp và một gian bếp nhỏ tí hon nhưng cực kỳ sạch sẽ.

  • “Anh vào phòng tắm đi, trong đó có một bộ đồ thun của em trai tôi để lại, tuy hơi ngắn nhưng chắc anh mặc vừa. Tôi đi nấu mì.” – Thẩm Tư Duệ vừa nói vừa tháo áo mưa, bắt đầu bận rộn trong bếp.

Lục Cận Ngôn như một kẻ mất trí, lẳng lặng làm theo lời cô. Khi anh bước ra từ phòng tắm, diện bộ đồ thun màu xanh biển ngắn cũn cỡn làm lộ ra đôi chân dài và cơ bắp săn chắc, Thẩm Tư Duệ đang đặt hai bát mì tôm có thêm trứng ốp la lên bàn.

Anh ngồi xuống, cầm đũa một cách ngượng nghịu. Miếng mì đầu tiên vào miệng, vị cay nồng và hơi ấm khiến anh suýt nữa thì rơi nước mắt.

  • “Lục tổng, tôi biết anh đang mắc cạn. Lục lão gia đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ đường sống của anh trong giới thượng lưu rồi.” – Thẩm Tư Duệ thong thả ăn mì, giọng nói bình thản như đang báo cáo lịch trình – “Ở lại đây, tôi có thể bao nuôi anh ăn uống cơ bản. Nhưng tôi có điều kiện.”
  • “Điều kiện gì?” – Lục Cận Ngôn ngẩng đầu, ánh mắt sắc sảo của một con hổ dù sa cơ vẫn không hề mất đi khí chất.
  • “Thứ nhất, ở đây không có sếp và nhân viên. Anh phải làm việc nhà: lau nhà, rửa bát, đổ rác. Thứ hai, anh phải giúp tôi xử lý các bảng biểu và dữ liệu của công ty mà tôi mang về làm thêm mỗi tối. Và thứ ba…” – Cô nhìn thẳng vào mắt anh – “Anh phải dạy tôi cách để… trở thành Tổng giám đốc.”

Lục Cận Ngôn khựng lại:

  • “Cô muốn vị trí của tôi?”
  • “Không, tôi muốn giúp anh lấy lại vị trí đó, nhưng dưới một danh nghĩa khác. Lục lão gia muốn anh kết hôn, vậy chúng ta sẽ tạo ra một cuộc hôn nhân giả để qua mặt ông ấy, và trong thời gian đó, tôi sẽ là người đại diện của anh tại tập đoàn. Anh đứng sau màn trướng, tôi đứng trước mặt trận.”

Lục Cận Ngôn nhìn cô gái trước mặt. Dưới ánh đèn neon rẻ tiền, Thẩm Tư Duệ không còn là cô thư ký “trong suốt” nữa. Đôi mắt sau lớp kính cận kia lấp lánh sự tham vọng và trí tuệ mà anh chưa bao giờ để ý tới.

  • “Thẩm thư ký, cô gan lắm. Cô định dùng tôi để đổi đời sao?”
  • “Không, Lục tổng. Tôi định dùng anh để… thống trị Lục thị.” – Cô mỉm cười, một nụ cười đầy bí hiểm.

Đêm đó, vị Tổng tài kiêu ngạo nằm trên chiếc sofa cũ của cô thư ký, nghe tiếng mưa rơi đều đặn trên mái tôn. Một kế hoạch điên rồ đang hình thành, và anh nhận ra, cuộc đời của mình từ giây phút này sẽ không bao giờ còn tẻ nhạt nữa.