Skip to main content

#TDC_N 84 CUỐC XE CUỐI CÙNG

11:23 chiều – 10/02/2026

GIAO THỪA GIỮA LÒNG PHỐ LẠ

Sài Gòn đêm 30 Tết năm 2026.

Thành phố vốn dĩ chưa bao giờ ngủ, nhưng đêm nay nó mang một gương mặt khác – lộng lẫy trong ánh đèn hoa nhưng lại mang một vẻ tĩnh lặng đầy kiêu kỳ của những người đã xong xuôi việc nhà và đang chờ đợi thời khắc chuyển giao. Trên các con phố lớn như Lê Duẩn, Hàm Nghi, dòng người đổ về phía hầm Thủ Thiêm để xem pháo hoa đông như trẩy hội. Những chiếc áo dài rực rỡ, những tiếng cười nói vang vọng, tất cả tạo nên một bầu không khí náo nức đến nghẹt thở.

Giữa dòng người ấy, Thành – chàng sinh viên năm cuối trường Bách khoa – lọt thỏm trong bộ đồng phục Grab xanh lá đã bạc màu. Chiếc Exciter cũ kỹ của anh nổ máy tạch tạch, len lỏi qua từng khe hở của dòng xe cộ. Gương mặt Thành xạm đi vì khói bụi, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ nhưng tay vẫn không rời chiếc điện thoại đang hiện ứng dụng nhận khách.

Thành không có Tết. Với anh, Tết là “mùa gặt”. Một cuốc xe đêm giao thừa có giá gấp ba, gấp bốn lần ngày thường. Số tiền ấy, Thành đã nhẩm tính rất kỹ: nó đủ để anh gửi về quê thanh toán nốt đợt hóa đơn thuốc tháng Giêng cho mẹ, và đủ để em gái anh có thêm một bộ đồng phục mới khi ra trường sau Tết.

  • “Nổ đơn đi, nổ đơn đi mà…” – Thành thầm thì trong cổ họng, đôi môi khô khốc nứt nẻ vì gió xuân hanh hao.

11 giờ 15 phút đêm. Ứng dụng kêu lên một tiếng Ting! quen thuộc. Điểm đón: Cổng sau bệnh viện Ung Bướu. Điểm đến: Một nghĩa trang nhỏ ở vùng ven quận 8.

Thành khựng lại một giây. Đêm giao thừa, ai lại đi từ bệnh viện ra nghĩa trang vào giờ này? Một thoáng rùng mình chạy dọc sống lưng, nhưng nhìn số tiền hiển thị trên màn hình, Thành nhấn “Chấp nhận” không chút do dự.

Người khách lạ và chậu mai héo

Đợi Thành ở cổng bệnh viện không phải là một đám đông ồn ào, mà là một ông cụ gầy gộc, mặc bộ đồ bà ba màu xám tro đã sờn cũ. Trên tay ông ôm khư khư một chậu mai nhỏ, những cành mai khẳng khiu chỉ còn sót lại vài nụ hoa héo rũ, lá úa vàng. Ông cụ đứng đó, lọt thỏm giữa bóng tối của bức tường bệnh viện, trông như một mảnh ghép lạc lõng của quá khứ rơi vào giữa lòng hiện đại.

  • “Bác là khách đặt xe đi Bình Hưng đúng không ạ?” – Thành xuống xe, đỡ lấy chậu mai giúp ông cụ.

Ông cụ ngước nhìn Thành, đôi mắt ông mờ đục như có một lớp sương mờ che phủ, giọng run rẩy:

  • “Phải… phiền chú quá. Giờ này chắc chú cũng muốn về nhà, nhưng bác… bác không còn cách nào khác.”

Thành im lặng. Anh giúp ông cụ ngồi vững phía sau, đặt chậu mai ở giữa để ông giữ cho chắc. Chiếc xe lăn bánh, rời xa khu trung tâm rực rỡ ánh đèn, hướng về phía ngoại thành tối sáng đan xen.

Trên đường đi, ông cụ bắt đầu kể, giọng ông đều đều như tiếng lá rơi:

  • “Đây là cây mai vợ bác thích nhất. Năm nào bà ấy cũng chăm chút để nó nở đúng mùng Một. Nhưng năm nay… bà ấy đi trước giao thừa rồi chú ạ. Bác vừa lo xong hậu sự ở viện, bác muốn mang cây mai này về đặt bên mộ bà ấy, cho bà ấy thấy là mùa xuân vẫn về.”

Thành bỗng thấy ngực mình thắt lại. Anh chợt nhớ đến mẹ mình ở quê, cũng đang nằm trên giường bệnh, cũng đang chờ anh về trong vô vọng. Anh chợt thấy mình và ông cụ giống nhau đến lạ – hai kẻ đang cố gắng níu giữ chút hơi ấm cuối cùng của tình thân giữa một thành phố đang rộn ràng niềm vui của người khác.

Bữa cơm giao thừa trên yên xe

11 giờ 45 phút. Chiếc xe dừng trước cổng nghĩa trang vắng lặng. Chỉ có tiếng gió thổi qua rặng tre và tiếng dế mèn nỉ non. Ông cụ xuống xe, lấy từ túi áo ra một tờ 500 nghìn đồng – số tiền lớn hơn nhiều so với giá cuốc xe.

  • “Chú cầm lấy, coi như bác lì xì sớm. Về ăn Tết với gia đình đi chú, đừng giống bác… đến lúc muốn về cũng không còn ai đợi.”

Thành nhìn tờ tiền, rồi nhìn dáng vẻ cô độc của ông cụ đang liêu xiêu bế chậu mai bước vào cổng nghĩa trang. Anh bỗng nhiên không muốn lấy tiền. Anh không muốn cuốc xe này kết thúc bằng một cuộc giao dịch sòng phẳng.

  • “Bác ơi! Đợi cháu với!” – Thành khóa xe, chạy theo ông cụ.

Ông cụ ngạc nhiên quay lại:

  • “Gì thế chú? Tiền thiếu sao?”
  • “Không bác ạ. Cháu… cháu cũng chưa có nhà để về đêm nay. Cháu ở lại cùng bác thắp nhang cho bác gái được không ạ?”

Ông cụ lặng người đi một lúc, rồi khẽ gật đầu, đôi mắt già nua chợt ướt lệ.

Thành giúp ông cụ đặt chậu mai lên ngôi mộ còn thơm mùi đất mới. Anh lấy từ trong thùng xe ra hai ổ bánh mì mua vội lúc nãy và một chai nước lọc.

  • “Bác ơi, giao thừa rồi. Cháu mời bác ăn ‘bữa tối’ với cháu.”

Đúng 12 giờ đêm. Pháo hoa từ phía trung tâm thành phố bắn lên cao, rực rỡ cả một góc trời. Đứng từ nghĩa trang vùng ven, pháo hoa trông nhỏ bé và mờ ảo, nhưng nó lại thật đẹp. Thành và ông cụ ngồi bệt xuống đất, bên cạnh ngôi mộ và chậu mai héo. Họ cùng nhau ăn bánh mì, cùng nhau ngắm pháo hoa.

Lúc này, chậu mai héo rũ bỗng có một nụ hoa nhỏ nhất, kín đáo nhất, khẽ rùng mình nở bung ra dưới làn sương đêm. Một sắc vàng nhạt nhòa nhưng kiên cường hiện diện giữa bóng tối.

  • “Bác nhìn kìa! Mai nở rồi!” – Thành reo lên.

Ông cụ chạm tay vào cánh hoa mỏng manh, mỉm cười:

  • “Bà ấy cười với chúng ta đấy chú ạ.”

Lời hứa của mùa xuân

Khi pháo hoa kết thúc, Thành đưa ông cụ về căn nhà thuê nhỏ xíu ở quận 8. Trước khi chia tay, ông cụ cầm tay Thành, nhét vào tay anh một chiếc phong bao màu đỏ:

  • “Đây là lì xì của bác gái dành cho chú. Đừng từ chối, kẻo bà ấy buồn. Đi học cho giỏi, rồi về lo cho mẹ nghe con.”

Thành quay xe trở về phòng trọ khi đường phố đã bắt đầu lưa thưa người. Anh mở chiếc phong bao ra, bên trong là tờ 500 nghìn lúc nãy và một mảnh giấy nhỏ nét chữ run rẩy của ông cụ: “Cảm ơn con đã cho một người già thấy rằng thế gian này vẫn còn hơi ấm”.

Thành không dùng số tiền đó. Anh cất nó vào một ngăn bí mật trong ví – coi đó là “vốn liếng” tình người của mình. Anh lấy điện thoại ra, gọi về cho mẹ.

  • “Mẹ ơi, con đây. Con vừa chạy xong cuốc xe cuối cùng rồi. Mẹ giữ gìn sức khỏe nhé, ra Giêng con về, con sẽ mang theo một chậu mai thật đẹp cho mẹ…”

Sài Gòn mùng Một Tết.

Thành vẫn mặc bộ đồng phục xanh, vẫn rong ruổi trên phố. Nhưng hôm nay, anh không còn thấy mình là một kẻ tha hương cô độc nữa. Anh thấy mình là một phần của mùa xuân, là người chở những niềm vui và cả những nỗi buồn cần được sẻ chia đi khắp phố phường.

Vì anh biết, ở đâu đó giữa triệu người này, chỉ cần một ánh mắt nhìn nhau, một cái chạm tay đồng cảm, thì không ai còn phải đón Tết một mình cả.