Skip to main content

MƯỜI NĂM NHƯ MỘT GIẤC MỘNG DÀI

Thành phố Bắc Kinh vào cuối thu, không khí bắt đầu mang theo cái se lạnh hanh hao của những đợt gió mùa đầu tiên. Những lá ngô đồng vàng rực rỡ rụng đầy trên phố, bị những dòng xe cộ hối hả nghiền nát thành những mảnh vụn ký ức. Tại trung tâm triển lãm nghệ thuật quốc tế, một buổi tiệc đấu giá từ thiện đang diễn ra với sự tham gia của tầng lớp tinh hoa bậc nhất.

Tô Nhãn Lam đứng trong một góc khuất của sảnh lớn, tay cầm ly rượu vang đỏ nhưng đôi mắt lại lơ đãng nhìn vào khoảng không. Cô mặc một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích, thiết kế tối giản nhưng tôn lên vóc dáng mảnh mai và khí chất thanh tao như đóa hoa lan giữa sương sớm. Ở tuổi 28, Nhãn Lam đã đạt được những thành tựu mà nhiều kiến trúc sư mơ ước, nhưng sâu trong đôi mắt cô luôn phảng phất một nỗi buồn mà thời gian không thể xóa nhòa.

  • “Nhãn Lam, em lại đứng đây một mình sao?” – Trình Tử Khiêm, vị hôn phu trên danh nghĩa và cũng là đối tác kinh doanh của gia đình cô, bước lại gần với nụ cười chuẩn mực.

Nhãn Lam khẽ mỉm cười, một nụ cười xa cách:

  • “Chỉ là không khí bên trong hơi ngột ngạt, tôi muốn đứng đây một chút.”

Tử Khiêm không để ý đến sự lạnh nhạt của cô, anh ta hào hứng chỉ về phía cửa chính:

  • “Em biết không, hôm nay nhân vật bí ẩn của giới công nghệ – CEO của tập đoàn Phong Vân sẽ xuất hiện. Nghe nói anh ta mới từ Mỹ trở về, nắm giữ những công nghệ cốt lõi có thể thay đổi cả ngành kiến trúc thông minh. Nếu chúng ta hợp tác được với anh ta, dự án khu phố cổ sẽ thành công vang dội.”

Nhãn Lam chỉ gật đầu chiếu lệ. Những danh xưng như “vị vua mới” hay “thiên tài công nghệ” chưa bao giờ lọt vào tai cô. Với cô, điều quan trọng nhất lúc này là giữ vững bản thiết kế khu phố cũ – nơi có ngôi nhà nhỏ mà cô đã từng sống suốt thời thơ ấu.

Đúng lúc đó, cả sảnh tiệc bỗng chốc im lặng, rồi những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên như sóng triều. Cửa chính mở rộng, một nhóm người bước vào trong sự bảo vệ nghiêm ngặt của vệ sĩ. Dẫn đầu là một người đàn ông cao lớn, diện bộ vest thủ công màu đen tuyền, từng bước chân gõ xuống sàn đá cẩm thạch đều đặn và đầy uy lực.

Nhãn Lam vô thức ngẩng đầu lên. Và rồi, ly rượu trong tay cô bỗng chốc rơi xuống, vỡ tan tành trên sàn nhà. Tiếng thủy tinh vỡ vụn bị át đi bởi nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực cô.

Người đàn ông đó… gương mặt đó… dù đã trưởng thành hơn, dù đã khoác lên mình lớp vỏ bọc lạnh lùng và quyền quý, nhưng làm sao cô có thể quên được?

Lâm Nhất Phong.

Cái tên mà cô đã thầm gọi hàng ngàn lần trong những đêm dài thức trắng. Cái tên đã biến mất khỏi cuộc đời cô vào đêm tốt nghiệp mười năm trước, không một lời từ biệt, không một lý do, để lại cô đứng giữa cơn mưa rào với chiếc vòng tay đan dở vẫn còn vương mùi mồ hôi của anh.

Ánh mắt sau mười năm xa cách

Lâm Nhất Phong không nhìn về phía cô ngay lập tức. Anh đang đứng giữa vòng vây của những chính khách và đại gia, đối đáp một cách điềm tĩnh và thâm trầm. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ hắt xuống gương mặt góc cạnh của anh, tạo nên những mảng sáng tối lạnh lẽo. Anh không còn là cậu thiếu niên với nụ cười ấm áp, hay mặc chiếc áo sơ mi trắng đã bạc màu nhưng luôn được giặt sạch sẽ. Lâm Nhất Phong của hiện tại giống như một lưỡi gươm đã được mài sắc qua hàng ngàn trận chiến, bén ngót và tàn nhẫn.

Như cảm nhận được một ánh nhìn cháy bỏng từ phía góc sảnh, Lâm Nhất Phong khẽ quay đầu lại.

Thời gian dường như ngưng đọng trong khoảnh khắc ấy. Mọi tiếng nhạc, mọi tiếng cười nói xung quanh bỗng chốc biến thành những âm thanh mờ ảo. Trong đôi mắt của Lâm Nhất Phong, một tia sóng ngầm mãnh liệt thoáng hiện qua rồi nhanh chóng bị che lấp bởi vẻ lạnh lùng vốn có. Anh nhìn thấy Nhãn Lam – ánh mặt trời của anh mười năm trước – giờ đây đang run rẩy, đôi mắt đỏ hoe như sắp khóc.

Anh không bước tới, cũng không mỉm cười. Anh chỉ đứng đó, nhìn cô trong giây lát rồi thản nhiên quay đi, tiếp tục cuộc trò chuyện với người bên cạnh.

Sự thờ ơ đó giống như một nhát dao đâm xuyên qua tim Nhãn Lam. Cô cảm thấy phổi mình như thiếu oxy, lòng bàn tay lạnh ngắt. Tử Khiêm thấy cô có biểu hiện lạ, vội vàng hỏi:

  • “Nhãn Lam, em sao vậy? Mảnh thủy tinh có làm em bị thương không?”
  • “Tôi… tôi không sao. Tôi hơi chóng mặt, xin phép về trước.”

Nhãn Lam quay lưng, chạy trối chết ra khỏi sảnh tiệc. Cô lái xe điên cuồng trong màn đêm của Bắc Kinh, nước mắt cuối cùng cũng trào ra, xóa nhòa mọi cảnh vật trước mắt. Mười năm qua, cô đã từng tưởng tượng hàng ngàn kịch bản khi gặp lại anh: cô sẽ tát anh một cái, cô sẽ hét lên hỏi tại sao anh lại bỏ rơi cô, hay cô sẽ lạnh lùng bước qua như người lạ. Nhưng cô không ngờ, khi thực sự nhìn thấy anh, toàn bộ lớp phòng ngự mà cô xây dựng suốt một thập kỷ đã sụp đổ hoàn toàn.

Ký ức về một mùa hạ lỗi nhịp

Nhãn Lam dừng xe bên bờ sông Hoàn Kiếm, gió đêm thổi tung mái tóc cô. Cô nhắm mắt lại, và ký ức của mùa hè năm 2016 lại ùa về như một thước phim chậm.

Năm đó, cô 17 tuổi, là đại tiểu thư của tập đoàn kiến trúc Thẩm gia, xinh đẹp, giỏi giang và đầy kiêu hãnh. Còn Lâm Nhất Phong là một học sinh nghèo nhận học bổng toàn phần, lầm lì và luôn giữ khoảng cách với tất cả mọi người. Anh sống trong một căn hẻm nhỏ tại khu phố cổ, mỗi ngày sau giờ học đều phải đi làm thêm ở các công trường xây dựng để có tiền thuốc thang cho người mẹ bị bệnh tim.

Họ gặp nhau trong một buổi chiều mưa ở thư viện trường. Nhãn Lam đang loay hoay với bản vẽ thiết kế đầu tay, còn Nhất Phong lặng lẽ ngồi cạnh, sửa lại những lỗi kỹ thuật trên bản vẽ của cô mà không nói một lời.

  • “Này, sao cậu biết tôi vẽ sai chỗ này?” – Nhãn Lam trố mắt nhìn cậu thiếu niên có đôi bàn tay chai sần nhưng lướt bút cực kỳ điêu luyện.
  • “Nhìn là biết.” – Nhất Phong chỉ trả lời ngắn gọn, mắt không rời trang sách.

Từ đó, Nhãn Lam bắt đầu “bám” lấy anh. Cô mang bánh ngọt mẹ làm cho anh, cô kéo anh đi xem những triển lãm kiến trúc mà anh không có tiền mua vé, cô ngồi sau chiếc xe đạp cũ kỹ của anh, băng qua những con phố đầy hoa phượng đỏ.

Dưới tán cây hòe già trong khu phố cổ, Nhất Phong từng nói với cô:

  • “Nhãn Lam, đợi tôi thành công, tôi sẽ xây cho em một ngôi nhà đẹp nhất thế giới, ngôi nhà có thể đón được ánh nắng từ mọi hướng, giống như em vậy.”

Họ đã hẹn nhau sẽ cùng thi vào Đại học Thanh Hoa. Đêm tốt nghiệp, Nhất Phong hẹn cô ở chân cầu thang khu phố cũ. Nhãn Lam đã chuẩn bị một chiếc vòng tay đan bằng chỉ đỏ, mang theo tất cả tâm tư của một cô gái mới lớn. Nhưng đêm đó, mưa tầm tã, cô đợi từ 8 giờ tối đến tận sáng hôm sau, Nhất Phong vẫn không xuất hiện. Khi cô tìm đến căn hẻm nhỏ của anh, căn nhà đã khóa trái, rêu phong đã phủ đầy bậc thềm. Anh và mẹ đã biến mất như chưa từng tồn tại trên thế giới này.

Cuộc đối đầu không mong muốn

Sáng hôm sau, Nhãn Lam cố gắng ép mình quay trở lại với công việc. Cô không cho phép mình yếu đuối vì một người đã từng vứt bỏ mình. Dự án tái thiết khu phố cũ là tâm huyết cả đời của cô, và cô sẽ không để bất kỳ ai phá hỏng nó.

Tại phòng họp của tập đoàn Thẩm gia, không khí vô cùng căng thẳng. Cha của Nhãn Lam – Thẩm tổng – với vẻ mặt lo lắng, giới thiệu đối tác chiến lược mới:

  • “Nhãn Lam, đây là CEO Lâm của tập đoàn Phong Vân. Từ hôm nay, Phong Vân sẽ nắm giữ 51% cổ phần của dự án khu phố cũ và trực tiếp giám sát quá trình thiết kế.”

Nhãn Lam sững sờ. Cô nhìn sang phía đối diện. Lâm Nhất Phong đang ngồi đó, thong thả lật xem bản thiết kế của cô. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, tay đeo chiếc đồng hồ cơ đắt tiền – chiếc tay ấy đáng lẽ đã phải đeo chiếc vòng chỉ đỏ của cô.

  • “Bản thiết kế này… quá mềm yếu.” – Giọng nói của Lâm Nhất Phong vang lên, lạnh lùng và chuyên nghiệp như thể họ chưa từng quen biết – “Thẩm tiểu thư, kiến trúc không phải là nơi để cô gửi gắm những hoài niệm viển vông. Khu phố này cần được phá bỏ hoàn toàn để xây dựng một trung tâm thương mại thông minh. Sự tồn tại của những ngôi nhà cũ chỉ làm chậm tiến độ và lãng phí tài nguyên.”

Nhãn Lam đứng phắt dậy, đôi mắt cô rực lửa:

  • “Lâm tổng, anh nói phá bỏ là phá bỏ sao? Anh có biết giá trị lịch sử và ký ức của khu phố này đối với người dân ở đó không? Hay trong mắt một thiên tài công nghệ như anh, mọi thứ chỉ là những dãy mã nhị phân vô hồn?”

Nhất Phong ngước nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy châm chọc:

  • “Ký ức không làm ra tiền, Nhãn Lam. M mười năm trước cô có lẽ chưa hiểu, nhưng mười năm sau, cô nên trưởng thành rồi.”

Nhãn Lam cảm thấy lồng ngực mình đau thắt. “Mười năm trước”. Anh dám nhắc đến mười năm trước sao? Cô muốn lao tới túm lấy cổ áo anh và hỏi: “Lâm Nhất Phong, anh lấy tư cách gì để dạy tôi về sự trưởng thành khi chính anh là kẻ hèn nhát chạy trốn?”

Nhưng cô đã kiềm chế lại. Cô hít một hơi sâu, giọng nói đanh thép:

  • “Nếu anh muốn phá bỏ khu phố đó, anh phải bước qua bản thiết kế này của tôi. Tôi sẽ chứng minh cho anh thấy, sự kết nối giữa hiện đại và truyền thống mới là đỉnh cao của kiến trúc, chứ không phải là sự tàn phá nhân danh công nghệ.”

Lâm Nhất Phong đứng dậy, anh tiến lại gần cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc năm nào nay đã nồng đậm hơn. Anh cúi xuống, thì thầm bên tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô run rẩy:

  • “Vậy thì tôi chờ xem bản lĩnh của cô, Thẩm tiểu thư. Đừng để tôi phải thất vọng như mười năm trước.”

Nói rồi, anh quay lưng bước ra khỏi phòng họp, để lại Nhãn Lam đứng lặng giữa gian phòng mênh mông. Cô nhận ra rằng, trận chiến này không chỉ là vì khu phố cũ, mà là cuộc chiến để đòi lại một lời giải thích thỏa đáng cho thanh xuân đã lỡ nhịp của mình.

Nhưng Nhãn Lam không biết rằng, ngay khi vừa bước ra khỏi cửa, Lâm Nhất Phong đã khựng lại, bàn tay anh siết chặt đến mức nổi gân xanh. Trong túi áo vest của anh, có một chiếc vòng tay chỉ đỏ đã sờn cũ, được giữ gìn cẩn thận suốt mười năm trời.