Năm 18 tuổi, tôi thổ lộ tình cảm với Cố Dã.
Anh ấy xa cách và lạnh nhạt: “Em còn nhỏ, anh không ăn chay.”
Sau đó tôi mang thai, là con của Cố Dã.
Giọng nói của anh khiến tim người ta ngứa ngáy: “Muốn kết hôn với anh không?”
Tôi tưởng cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ là để cho đứa trẻ một gia đình.
Nhưng một ngày nọ, sau khi dỗ con ngủ, Cố Dã bế tôi từ phòng em bé trở về phòng chính.
“Ăn chay lâu như vậy rồi, em nên đền bù cho anh đi.”