Bùi Huyền Uất ở nhà Tần Nguyệt cũng nghe tin tôi livestream bán đấu giá quần lót của hắn, liền lái xe đến ngay lập tức để ngăn cản tôi.
Tuy nhiên, vừa mở cửa, chiếc quần lót đỏ đang bay lượn trong không khí như tìm thấy chủ nhân, chính xác đáp xuống đầu hắn.
“Giang Tư Ninh!”
Trong ánh mắt phẫn nộ và tan vỡ của hắn, tôi nhón chân kéo chiếc quần lót đang mắc trên đầu hắn xuống.
“Đừng nóng, đừng nóng, tức giận hại thân không ai thay, cái này gọi là ‘Hồng vận đương đầu’ (vận may tới tận cửa) đó, là điềm lành!”
“Các anh chị em ơi, bây giờ chiếc quần lót này đã trở thành chiếc duy nhất từng ‘hạ cánh’ trên đầu Bùi tổng, càng thêm độc đáo! Tôi tin rằng bây giờ rất nhiều người muốn có nó.”
“Vật phẩm hiếm có, mọi người mau nhiệt tình tăng giá đi!”
“Giang Tư Ninh, cô đủ rồi đấy!”
Gân xanh trên trán Bùi Huyền Uất nổi lên, hắn đưa tay ra giật lấy.
Tôi nhướng mày.
“Tôi còn hai thùng lớn nữa cơ. Hai thùng đó tôi đã cất ở những nơi khác nhau, Bùi tổng định giành lại từng chiếc một sao?”
Hắn mặt nặng trình trịch.
“Rốt cuộc cô muốn gì?”
“Cô muốn bao nhiêu tiền, tôi có thể cho cô.”
Tôi vung chiếc quần lót đỏ, giọng nói bình tĩnh.
“Tôi không cần tiền, tôi đâu thiếu tiền. Tôi chỉ đơn thuần là đang xử lý tài sản chung của vợ chồng thôi.”
“Các anh chị em ơi, bây giờ giá cao nhất đã đạt tới sáu mươi sáu ngàn tệ rồi, có ai trả thêm nữa không?”
Bùi Huyền Uất nghiến răng.
“Đừng bán nữa! Cùng lắm là chúng ta không ly hôn nữa, được không?”
Tôi còn chưa kịp nói gì, Tần Nguyệt đứng sau lưng Bùi Huyền Uất đã khóc lóc tủi thân. Lúc này tôi mới nhận ra cô ta cũng đi theo.
“Chị ơi, tất cả là lỗi của em, chị đừng bán quần lót của Huyền Uất nữa.”
“Em có thể không cần danh phận, chỉ cần hai người có thể sống tốt với nhau.”
Tôi nhướng mày.
“Tôi không bán quần lót của Bùi Huyền Uất thì lẽ nào phải bán quần lót của cô? À, đúng rồi, quần lót của cô có phải mua bằng tài sản hôn nhân của chúng tôi không?”
Tôi nhìn chằm chằm vào m.ô.n.g cô ta, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc.
“Nếu tôi nhớ không lầm, tài sản chung của vợ chồng hình như có thể đòi lại được. Chiếc quần lót này…”
Tần Nguyệt vội vàng sợ hãi lùi lại hai bước.
“Chị dừng tay!”
Dường như sợ tôi thật sự sẽ lột quần lót của Tần Nguyệt, Bùi Huyền Uất vội vàng đứng chắn trước mặt cô ta.
Tôi quay sang nhìn mẹ chồng, bà ta cũng hoảng hốt lùi lại một bước.
“Đừng, đừng nhìn tôi, cái này là tôi tự mua, không phải là tài sản chung của hai đứa.”
Tôi hơi tiếc nuối.
Tần Nguyệt mất một lúc lâu mới trấn tĩnh lại được, cô ta lại bày ra vẻ mặt yếu đuối đáng thương.
“Em biết chị hận em vì đã cướp mất trái tim Huyền Uất, nhưng chuyện tình cảm vốn dĩ là thứ không thể kiểm soát được.”
“Hơn nữa, em đã m.a.n.g t.h.a.i rồi. Em hy vọng chị có thể cho mẹ con em một con đường sống.”
Cô ta đáng thương nhìn tôi.
Tôi kinh ngạc tột độ, vội vàng nhảy dựng lên.
“Không phải của tôi đâu, cô đừng đổ oan cho tôi.”
Tần Nguyệt không ngờ tôi lại có phản ứng này, khuôn mặt cô ta có chút lúng túng.
“Là con của Huyền Uất, em hy vọng chị có thể buông tha cho Huyền Uất. Em chỉ muốn cho đứa bé một mái ấm gia đình thôi.”
Mẹ chồng tôi rạng rỡ bất ngờ. Bùi Huyền Uất hiển nhiên đã biết từ trước, hắn gật đầu.
“Giang Tư Ninh, chúng ta có thể hòa giải và đường ai nấy đi một cách văn minh, nhưng tôi phải cho Tần Nguyệt và đứa bé một danh phận.”
Tôi đại khái đã hiểu được chiêu trò của Tần Nguyệt, cố tình hỏi.
“Nếu tôi không đồng ý thì sao? Dù gì tôi cũng yêu Huyền Uất, tôi không muốn ly hôn.”
Cô ta nhìn tôi một cái, như thể đã hạ quyết tâm, đột nhiên bước về phía tôi.
Rồi, “Rầm” một tiếng, cô ta quỳ xuống nền đá cẩm thạch.
“Chị ơi…”
Tôi vừa định đưa máy quay ra xa hơn để quay toàn thân cô ta, thì bên dưới cơ thể cô ta đột nhiên m.á.u bắt đầu chảy xối xả.
Làm tôi sợ suýt làm rơi điện thoại.
Thật trùng hợp, đứa bé nói mất là mất.
Bùi Huyền Uất vội vàng ôm cô ta lên, lạnh lùng nhìn tôi.
“Cô tốt nhất là cầu mong mẹ con A Nguyệt bình an. Nếu cô ấy có bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn thì mọi việc sẽ không đơn giản là ly hôn nữa đâu.”
Mẹ chồng tôi cũng giận dữ nhìn tôi.
Tôi không hề tức giận hay hoảng hốt, ngược lại còn nhiệt tình chặn hắn lại.
“Chồng nói đúng, con của cô ấy rất quan trọng. Em đã liên hệ với bệnh viện tư nhân gần nhất rồi.”
Tôi ra lệnh cho quản gia.
“Nhanh lên, lái xe của tôi đưa cô Tần đến bệnh viện.”
Tần Nguyệt đang nằm trong vòng tay Bùi Huyền Uất kinh hãi mở to mắt.
“Em không đi xe của chị ta, em không đến bệnh viện của chị ta, chị ta chắc chắn muốn hại em và con.”
“Nhưng bệnh viện này là gần nhất, đi qua chỉ mất mười phút thôi. Huyền Uất và mẹ cũng đi cùng, sao em có thể hại cô ta?”
Bùi Huyền Uất, người luôn chiều chuộng cô ta, suy nghĩ một lúc rồi lần này không nghe lời cô ta nữa, vội vàng đi theo quản gia xuống lầu.
“A Nguyệt, đừng bướng bỉnh, em yên tâm, anh nhất định sẽ bảo vệ tốt em và con.”