Phòng ban phát tiền trợ cấp, tôi bỗng trở thành trò cười của cả bệnh viện.
Là “thần dao” được toàn viện công nhận, mỗi năm tôi thực hiện 240 ca ph//ẫu th//uật khó, tổng trợ cấp nhận được chỉ vỏn vẹn 2.400 tệ – tính ra mỗi ca chỉ đáng giá… 10 tệ.
Trong khi đó, vị trưởng khoa chưa từng bước lên bàn mổ lại đút túi 1,2 triệu.
Tôi chỉ cười, rồi ngay tại cuộc họp toàn khoa, tuyên bố thẳng thừng:
“Bắt đầu từ hôm nay, tôi không làm quá nữa. Tôi muốn sống kiểu cá mặn, đúng giờ là về.”
Trưởng khoa tái mét cả mặt. Nhưng ngày hôm sau, một bệnh nhân có thân phận quyền lực lại chỉ đích danh yêu cầu tôi ph//ẫu thu//ật chính.
Lúc này thì ông ta thực sự cuống cuồng rồi.