Giọng tôi rất lớn.
Cổng trường im phăng phắc một hồi lâu.
Trần Nhượng kéo kéo tay áo tôi, nhỏ giọng nói: “Thật ra cũng không cần phải nói mấy lời này đâu, tôi có để bụng đâu mà.”
“Nhưng tôi để bụng, tôi không muốn thấy cậu không vui.”
Trần Nhượng không nói nữa.
Trong hốc mắt cậu ta có thứ gì đó lấp lánh lóe lên, rồi cậu ta vội vàng quay lưng đi.
“Cảm ơn bà, Chu Thư Nhiên.”
Ngày hôm đó, những lời tôi nói đã khiến rất nhiều học sinh phải suy nghĩ lại.
Ông Trần nói, ở trường vẫn có rất nhiều người không ưa Trần Nhượng, nhưng cũng có một bộ phận bạn học đã xóa bỏ định kiến, chủ động rủ Trần Nhượng chơi cùng.
Tôi cũng không lấy làm lạ.
So với người trưởng thành, thế giới quan của học sinh chưa hoàn toàn hình thành, nên tư tưởng cũng dễ thay đổi hơn.
Họ có thể vì tâm lý đám đông mà bài xích một người, thì cũng sẽ vì một câu nói hay một sự việc nào đó mà chợt nhận ra để rồi thân thiện với người đó hơn.
Huống hồ bản thân Trần Nhượng vốn dĩ đã là một người rất tốt rồi.
Gặp lại Trần Nhượng, vẻ u sầu trên mặt cậu ta đã tan biến sạch sành sanh.
Tôi nói: “Tiền học bổng năm nay của tôi phát rồi, để tôi mời cậu đi ăn nhé.”
“Thật hả? Thế tôi phải ăn món gì ngon ngon mới được!”
Miệng thì gào to như thế, nhưng rồi cậu ta lại kéo tôi rẽ vào quán gà hầm nồi đất ngay cổng trường.
Quán này nổi tiếng rẻ mà nhiều, một nồi lớn mười tám tệ đủ cho hai người ăn no nê.
Trên bàn ăn, Trần Nhượng vừa gắp thịt cho tôi vừa nói:
“Đợi đến học kỳ sau, bà không cần qua phụ đạo cho tôi nữa đâu.
“Ghi chép bà hệ thống cho tôi nhiều lắm rồi, hoàn toàn đủ dùng, bà lo mà dốc sức ôn thi đại học đi, đừng để phân tâm.”
Tôi gật đầu đồng ý.
Ăn xong bữa cơm, hơn nửa nồi gà hầm đều được cậu ta nhồi hết vào bụng tôi.
Bỗng nhiên cậu ta lẩm bẩm một câu không đầu không cuối:
“Mà này, dạo này tôi cứ hay mơ thấy bà.”
“Hả?”
“Tôi cứ hay mơ thấy ông nội đẩy bà về phía tôi, còn cứ nhất quyết bắt tôi phải mang đồ ăn cho bà, đến mức lần nào tỉnh dậy tôi cũng cứ lo sốt vó không biết có phải bà lại bị đói rồi không.”
“……”
Cho nên cậu mới thường xuyên đến trường tôi để “tiếp tế” đồ ăn sao?
Lão già này đã qua đời rồi mà vẫn còn ham lo chuyện bao đồng như vậy.
19
Sau kỳ nghỉ quay lại trường, tôi bận rộn vùi đầu vào học tập nên rất ít khi ghé qua nghĩa trang.
Mãi cho đến đêm trước ngày thi đại học.
Bố tôi vẫn như cũ, gọi một đám người về nhà đánh bài.
Tôi không có phòng riêng, ghế sofa ở phòng khách vốn luôn là giường của tôi, nay bị đám bạn nhậu của bố chiếm mất, tôi chỉ đành thu mình vào một góc tường để ôn bài.
Trong nhà khói thuốc mù mịt, khiến tôi thỉnh thoảng lại ho sặc sụa.
Một gã đàn ông nhìn tôi từ đầu đến chân một lượt.
“Này lão Chu, con bé nhà ông sắp thi đại học rồi đúng không?”
“Phải, lão tử coi như cũng nuôi nó đến ngày hái quả rồi, đợi nó thi xong là tống nó vào xưởng điện tử ngay, một tháng cũng kiếm được cả nghìn tệ chứ chẳng chơi.”
“Nếu nó thi tốt thì nhà ông có sinh viên đại học rồi, ông cũng định bắt nó vào xưởng sao?”
Lâm Tiểu Nguyệt gẩy gẩy tàn thuốc, hừ lạnh một tiếng:
“Thời nay sinh viên đáng mấy đồng tiền đâu, ngoài kia đầy rẫy ra đấy, vả lại cái loại như nó thì thi cử được tích sự gì, cả đời này chỉ có số đi làm thuê thôi.”
Họ nói những lời rất khó nghe, nhưng từ đầu đến cuối tôi vẫn vô cùng bình thản.
Không kỳ vọng thì sẽ không đau lòng hay thất vọng.
Tôi im lặng không nói gì, tiếp tục giải đề.
Điện thoại trong túi bỗng nhiên rung lên.
Tôi lấy ra, thấy tin nhắn WeChat của Tôn Oánh gửi tới.
【Thư Nhiên Thư Nhiên, chúng mình đã nỗ lực lâu như vậy rồi, ngày mai cùng nhau cố gắng nhé!】
Tôi trả lời lại một câu đầy khí thế: 【Cố lên!】
Cậu ấy bảo tôi đừng căng thẳng, cứ thả lỏng ra.
Còn có cả chú Lưu và dì Lưu ở quán lẩu nữa.
Chú Lưu gửi tin nhắn thoại, vẫn cái giọng oang oang đó.
“Cái con bé này! Thi cho tốt vào! Chú với dì chúc cháu kim bảng đề danh nhé!”
Mấy anh chị sinh viên làm thêm ở quán cũng tiếp lời ngay sau đó.
【Thi đại học cố lên nhé Thư Nhiên nhỏ, mong em không phụ lòng nỗ lực, được thần thi cử độ trì, cầu được ước thấy.】
【Thành quả ở ngay trước mắt rồi, em gái Thư Nhiên, dũng cảm mà hái lấy nhé!】
【Đàn chị chờ em ở đại học, bùng nổ đi! Hậu lãng!*】
Và cả tin nhắn của Trần Nhượng với chị nữa.
【Chu Thư Nhiên, thi cho tốt, tôi và chị sẽ chuẩn bị tiệc mừng công cho bà.】
Khói thuốc nồng quá, nồng đến mức tôi phải dụi dụi mắt.
Tôi trả lời: 【Dạ.】
Phía dưới kèm theo một biểu tượng trái tim.
Vào thời khắc quan trọng nhất của cuộc đời, người thân vắng mặt thì đã sao chứ?
Vẫn còn rất nhiều bậc trưởng bối và bạn bè đang náo nhiệt ở bên cạnh tôi.
Tôi chưa bao giờ cô đơn một mình.
20
Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, tôi quay lại quán lẩu làm thêm.
Ngày công bố điểm thi, từ ông chủ đến nhân viên ai nấy đều tâm hồn treo ngược cành cây, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi một cái.
Trần Nhượng cũng tới.
Cậu ta đến quán lẩu mà không gọi lẩu, cứ ngồi bên cạnh uống nước chanh ừng ực, trông còn có vẻ căng thẳng hơn cả tôi.
Lúc đến giờ xem điểm, trong quán khách đang rất đông.
Chú Lưu dì Lưu vốn đang tán gẫu với khách, đang nói dở lại liếc nhìn đồng hồ, rồi nhìn tôi đầy mong đợi.
Ngay cả các anh chị phục vụ cũng dừng hẳn động tác lau bàn lại.
“Thư Nhiên, tra xong chưa con?”
“Tra xong rồi ạ, 687 điểm.”
“687?!”
Chị sinh viên bên cạnh đột nhiên lao tới ôm chầm lấy tôi, chẳng màng đến địa điểm hay hoàn cảnh mà bắt đầu reo hò nhảy cẫng lên.
Những người khác ngẩn ra một giây, rồi ngay sau đó vây lấy tôi hò hét:
“687 điểm à! Em đỉnh quá đi mất thôi!”
“Chú biết ngay Thư Nhiên nhà mình là giỏi nhất mà!”
Chú Lưu gãi gãi đầu, hỏi người bên cạnh:
“Con bé có đỗ được đại học công lập không?”
“Đâu chỉ công lập! Những trường đại học hàng đầu đất nước này em ấy đều vào được hết!”
Giữa bầu không khí náo nhiệt, tôi nhìn qua kẽ hở của đám đông, thấy Trần Nhượng đang muốn chen vào mà không tài nào chen nổi, chỉ đành đứng bên cạnh.
Cậu ta đỏ hoe mắt, nhe răng ra cười.
Cười trông ngốc nghếch vô cùng.
Đám đông tản ra, tôi đi đến trước mặt cậu ta.
“Đừng quên tiệc mừng công đấy nhé.”
“Tất nhiên là không quên rồi! Chị tôi mua sẵn đồ ăn từ sớm rồi, tối nay làm đại tiệc mãn hán toàn tịch, nhất định phải nhồi cho bà no căng bụng mới thôi!”
21
Tôi đỗ vào Đại học Bắc Kinh.
Sau khi làm thủ tục vay vốn sinh viên, tôi tiếp tục đi làm thêm.
Gần đến ngày khai giảng, Lâm Tiểu Nguyệt không biết nghe ngóng từ đâu được địa chỉ quán lẩu tôi đang làm, chạy đến gây sự.
Vẫn là bài cũ, đủ kiểu lăn lộn ăn vạ.
Tôi phát ngán cái trò này của bà ta, túm bà ta đứng dậy.
“Bà mà còn quấy rối nữa là tôi báo cảnh sát đấy!”
“Bà không phải mẹ tôi, tôi không có mẹ.”
“Đừng nói mấy lời vô ích đó nữa.”
Lâm Tiểu Nguyệt nheo mắt nhìn tôi.
“Mày tưởng mày đỗ Đại học Bắc Kinh là oai lắm hả? Tao nói cho mày biết, chỉ cần tao với bố mày còn giấy đăng ký kết hôn thì tao vẫn là mẹ mày, chỉ cần tao không cho phép, cái trường này mày không học nổi đâu!”
Tôi cười lạnh: “Vậy sao?”
Tôi gọi bố tôi đến.
Lâm Tiểu Nguyệt trước đây hành hạ tôi ông ta không quản, vì lúc đó tôi chỉ là một đứa học sinh cấp ba.
Nhưng tôi của bây giờ là sinh viên Đại học Bắc Kinh với tương lai xán lạn không gì ngăn nổi.
Ông ta trọng sĩ diện, mà hiện giờ tôi lại có thể làm rạng rỡ mặt mày ông ta.
Biết được Lâm Tiểu Nguyệt không muốn cho tôi đi học đại học, bố tôi nổi trận lôi đình, giáng một cái tát nảy lửa vào mặt bà ta.
“Lão tử khó khăn lắm mới bồi dưỡng được một đứa sinh viên đại học, con mẹ mày định phá đám cái gì!
“Mày mà dám giở trò để con gái tao không đi học được Bắc Kinh, lão tử lột da mày ra!”
Lâm Tiểu Nguyệt ôm mặt, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
Bà ta vốn luôn biết tính khí bố tôi không tốt.
Bà ta từng thấy bố tôi đánh mẹ tôi, đánh tôi.
Nhưng bố tôi chưa bao giờ đánh bà ta.
Khoảnh khắc cái tát giáng xuống mặt, bà ta mới biết tay bố tôi đen đến mức nào, lòng ông ta độc ác ra sao.
Khi bố tôi túm tóc lôi bà ta về nhà, bà ta sợ hãi gào khóc cầu xin tha thứ.
Từng có lúc bà ta lấy thân phận kẻ thứ ba để diễu võ dương oai trước mặt mẹ tôi, nhìn bố tôi đấm đá mẹ tôi túi bụi, lúc đó bà ta còn cười nhạo nói: “Thật tội nghiệp.”
Nhưng dáng vẻ của bà ta bây giờ, cũng tội nghiệp y hệt mẹ tôi ngày ấy.
22
Ngày trước khi đi nhập học, tôi mang theo rất nhiều bó hoa đến nghĩa trang.
Tôi đặt hoa ngay ngắn trước mấy tấm bia mộ.
Các vị trưởng bối đều mỉm cười nhìn tôi.
Duy chỉ có ông Trần là chắp tay sau lưng quay đi.
“Sau này sẽ chẳng còn ai tới trộm đồ cúng nữa rồi, đi là tốt!”
Cái lão già khẩu xà tâm phật này.
Tôi không kìm được mà bật cười.
Lúc rời đi, chị Trần Cẩn và Trần Nhượng ra ga tàu tiễn tôi.
Trần Nhượng với đôi mắt sưng húp đến mức chẳng còn thấy rõ mí lót, cứ lải nhải không thôi.
“Ở Bắc Kinh nhất định phải chăm sóc bản thân cho tốt, ăn uống đúng giờ đấy.”
“Dạ.”
“Cũng đừng có chỉ biết cắm đầu vào học, chú ý kết hợp nghỉ ngơi, đừng để mệt quá.”
“Dạ.”
“Còn nữa… đừng có vội yêu đương.”
“Dạ… hả?”
Chị thở dài một tiếng thườn thượt, giơ tay xách cậu ta sang một bên.
“Nó muốn nói với em là, nó thích em, nó sẽ thi lên Bắc Kinh tìm em, muốn em đừng có vội tìm bạn trai, hãy đợi nó một chút.”
Trần Nhượng trợn tròn mắt: “Chị! Sao chị lại khui ra hết thế, em còn chưa chuẩn bị tâm lý để tỏ tì…”
Chữ “tình” còn chưa kịp thốt ra, cậu ta đã nghe thấy tôi nói một câu:
“Được thôi.”
Trần Nhượng ngẩn người, đờ đẫn quay đầu lại.
“Bà đồng ý rồi hả?”
Tôi mỉm cười gật đầu.
Trần Nhượng nhảy cẫng lên cao ba thước, rồi bỗng chốc trở nên nghiêm túc, nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Chu Thư Nhiên, tôi thật sự rất thích bà.”
“Một năm tới, tôi sẽ nỗ lực, nỗ lực để trở nên ưu tú, nỗ lực để xứng đáng với bà.
“Tôi muốn… muốn nuôi cơm bà cả đời, tất cả đồ ngon đều để dành cho bà hết!”
“……”
Chị Trần Cẩn hết chịu nổi, vỗ một phát vào đầu cậu ta.
“Có ai tỏ tình như mày không hả?!”
Tôi lại tán thưởng: “Rất tốt, thực tế chưa từng thấy, vả lại còn đánh trúng đích nữa.”
Ai bảo tôi thích ăn làm chi.
23
Đại học bận rộn vô cùng.
Tôi học ngành Luật, lượng sách phải đọc nhiều như biển rộng.
Lại còn phải chắt bóp thời gian để đi làm thêm.
Trần Nhượng nắm thấu thời khóa biểu và giờ làm thêm của tôi, hễ tôi rảnh ra là cậu ta lại gọi video tới.
Tôi hỏi cậu ta có việc gì không.
Cậu ta bảo: “… Còn không phải tại ông nội sao, ông lại báo mộng cho tôi, hỏi bà ở Bắc Kinh một mình có được ăn no không.”
“Thật sao?”
Đầu dây bên kia, tôi thấy rõ ràng ông Trần đang đứng sau lưng cậu ta trợn mắt.
“Láo khoét! Lão tử bao lâu nay có thèm báo mộng cho mày đâu, rõ ràng là chính mày nhớ con bé, đừng có lấy lão tử ra làm bia đỡ đạn!”
“……”
Lão già này quả nhiên vẫn tính khí đó.
Sau đó chúng tôi bắt đầu tán gẫu.
Chúng tôi chia sẻ về tình hình gần đây, về các môn học và những chuyện thú vị xung quanh.
Rồi cả hai cùng im lặng, mỗi người tự mở sách của mình ra.
Tôi ở đầu này học thuộc pháp lý, cậu ta ở đầu kia ôn luyện cho kỳ thi đại học.
Cả hai đều nghiêm túc đắm mình trong biển học, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn đối phương một cái.
Tình cờ ánh mắt chạm nhau, lại nhìn nhau mỉm cười.
Chị Trần Cẩn ở ngoài khung hình tắc lưỡi: “Ánh mắt tình tứ đến mức muốn kéo sợi luôn rồi kìa, đám trẻ con yêu đương đúng là sến súa quá đi mất.”
Tôi, Trần Nhượng: “……”
……
Kỳ nghỉ đông năm đó tôi không về.
Tôi cần học tập, cũng cần đi làm thêm.
Quan trọng hơn là, tôi chẳng còn chút vương vấn nào với căn nhà đó cả.
Đêm giao thừa, tôi ngồi trong ký túc xá nhân viên, nghe tiếng pháo hoa nổ bên ngoài, tự nấu cho mình một gói mì tôm.
Lúc Trần Nhượng đến, sợi mì vừa đưa vào miệng, tôi bưng bát mì ngẩn ngơ nhìn cậu ta.
Tôi không ngờ cậu ta lại bay tới đây thăm mình.
Trần Nhượng vốn đang rạng rỡ nụ cười, vừa thấy bát mì tôm là mắt trợn ngược lên.
“Đêm giao thừa mà bà lại ăn mì tôm hả?”
Cậu ta dắt tay tôi kéo ra ngoài.
“Đi! Tôi đưa bà đi ăn món gì ngon ngon!”
Tiếc là, vào lúc này, vị trí ở các nhà hàng ngon đều đã bị đặt hết từ sớm.
Trần Nhượng đành lủi thủi dắt tôi quay về ký túc xá, rồi tự mình xuống bếp nấu một bàn thức ăn.
Dù không bằng tay nghề của chị, nhưng cũng khá ổn.
Lúc cậu ta đến đã rất muộn, ăn xong cũng đã quá nửa đêm, cậu ta lại phải đi ngay.
Bố mẹ cậu ta quanh năm đi công tác khắp nơi, cũng chỉ có ngày Tết mới về nhà, ngày mai nhà cậu ta có buổi họp mặt gia đình, cậu ta bắt buộc phải quay về cho kịp.
Tôi có chút cạn lời.
“Bận rộn thế này rồi còn đến tìm tôi làm gì.”
“Bà nói gì thế? Những ngày như thế này, sao tôi có thể để bà ở một mình được.”
Lúc sắp đi, cậu ta nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
“Tiểu Chu lão sư, bảo trọng nhé.”
Lại còn nghiêm túc dặn dò: “Ít ăn mì tôm thôi, không tốt cho sức khỏe đâu.”
Đúng là lải nhải y hệt ông Trần.