Thẩm Bùi Tư kéo Kiều Chỉ Khê xoay người định đi, thì lại nhìn thấy Đường Tô đang đứng cách đó không xa.
Cô đang nhìn bọn họ, trên mặt chẳng có biểu cảm gì.
Tim Thẩm Bùi Tư hẫng một nhịp, lập tức buông tay Kiều Chỉ Khê ra: “Đường Tô, em nghe anh giải thích…”
“Không cần giải thích.” Đường Tô nói, “Tôi hiểu.”
Cô xoay người bỏ đi.
“Đường Tô!” Thẩm Bùi Tư muốn đuổi theo nhưng gã đàn ông kia lại quấn lấy.
Buổi tối, khi Thẩm Bùi Tư về nhà thì Đường Tô đã ngủ rồi.
Anh gõ cửa phòng cô: “Đường Tô, chúng ta nói chuyện đi.”
Bên trong không có tiếng động.
“Đường Tô, anh biết em chưa ngủ.” Thẩm Bùi Tư nói, “Chuyện hôm nay anh có thể giải thích.”
Cửa mở.
Đường Tô mặc đồ ngủ, tóc xõa tung, ánh mắt bình lặng: “Thẩm Bùi Tư, tôi mệt rồi. Có chuyện gì để mai nói.”
“Không được, phải nói ngay bây giờ.” Thẩm Bùi Tư nắm lấy cổ tay cô, “Có phải em giận rồi không? Anh biết anh không nên làm thế, nhưng lúc đó tình thế cấp bách, anh…”
“Tôi không giận.” Đường Tô rút tay lại, “Thật đấy.”
“Vậy tại sao em lại…”
Lời chưa dứt, mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội.
“Động đất rồi——!”
Tòa nhà đang rung lắc, bụi từ trần nhà rơi xuống lả tả.
“Đường Tô!” Thẩm Bùi Tư vươn tay ôm chặt lấy cô, che chở trong lòng.
Sự rung chấn càng lúc càng mạnh, đồ đạc đổ ngổn ngang.
Đường Tô bị Thẩm Bùi Tư đè ở dưới thân, cảm thấy có vật nặng đập vào lưng anh.
“Ư——” Thẩm Bùi Tư rên rỉ một tiếng.
Rung chấn dừng lại.
Xung quanh là một mảnh tối đen, chỉ có bụi bặm bay múa dưới ánh trăng.
“Thẩm Bùi Tư?” Đường Tô đẩy anh một cái.
Thẩm Bùi Tư không động đậy.
“Thẩm Bùi Tư!”
“… Anh không sao.” Giọng Thẩm Bùi Tư yếu ớt, “Đường Tô, em thấy thế nào?”
“Tôi không sao.”
Đường Tô định bò dậy, nhưng chân bị thứ gì đó đè chặt, không tài nào nhúc nhích nổi.
Bên ngoài vang lên tiếng khóc la, tiếng kêu cứu thất thanh.
“Đường Tô,” Thẩm Bùi Tư vật lộn bò dậy, “Em gắng gượng chút, anh phải đi xem tình hình của Chỉ Khê trước đã. Cô ấy ở nhà một mình, anh sợ cô ấy…”
Đường Tô sững sờ.
“Em yên tâm, anh sẽ gọi người đến cứu em.” Thẩm Bùi Tư vừa nói vừa bò ra ngoài, “Đợi anh.”
Anh đi rồi.
Đường Tô nằm trong đống đổ nát, lắng nghe tiếng bước chân xa dần của anh, đột nhiên bật cười.
Vào giây phút sinh tử, anh vẫn lựa chọn Kiều Chỉ Khê.
Những chuyện trước đây, còn gì cần phải giải thích nữa đâu?
Khi Đường Tô được cứu ra ngoài đã là chiều ngày hôm sau.
Cô được đưa đến bệnh viện trong tình trạng toàn thân đầy máu, chân bị thép đ.â.m xuyên qua, cần phải phẫu thuật khẩn cấp.
“Bác sĩ, tình hình cô ấy thế nào rồi?” Y tá hỏi.
“Rất nghiêm trọng, cần Giáo sư Lưu của bệnh viện quân khu trực tiếp cầm dao.” Bác sĩ cau mày, “Nhưng cấp bậc như Giáo sư Lưu thì phải tìm Chỉ huy Thẩm xin giấy phép điều động.”
Đang nói thì Thẩm Bùi Tư bế Kiều Chỉ Khê xông vào.
Y tá vội vàng tiến lên: “Chỉ huy Thẩm, anh đến rồi, tốt quá rồi, đồng chí Đường cần phẫu thuật, phải điều Giáo sư Lưu qua đây, anh xem có thể…”
Thẩm Bùi Tư liếc nhìn Đường Tô một cái.
Cô nằm trên cáng, sắc mặt trắng bệch, chân bị thanh thép đ.â.m xuyên, m.á.u chảy lênh láng trên mặt đất.
Trong lòng anh, Kiều Chỉ Khê khẽ rên rỉ: “Bùi Tư… em đau quá…”
Thẩm Bùi Tư im lặng vài giây.
“Giáo sư Lưu đã được anh điều đến để phẫu thuật cho Chỉ Khê rồi.” Anh nói, “Đường Tô… đợi thêm chút nữa đi.”
Y tá ngẩn người: “Nhưng đồng chí Đường bị thương rất nặng, không đợi được đâu…”
“Anh nói là đợi!” Giọng Thẩm Bùi Tư lạnh lùng hẳn đi, “Vết thương của Chỉ Khê quan trọng hơn, Đường Tô là vợ quân nhân, phải biết lấy đại cục làm trọng!”
Anh bế Kiều Chỉ Khê, không thèm quay đầu lại mà rời đi.
Đường Tô nằm trên cáng, nhìn bóng lưng anh, đột nhiên bật cười.
Cô nhắm mắt lại, lịm đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, cô đang ở trong phòng bệnh.
Bên cạnh không một bóng người.
Y tá vào thay thuốc, thấy cô tỉnh dậy thì thở phào nhẹ nhõm: “Tốt quá, cô cuối cùng cũng tỉnh rồi. Cảm thấy thế nào?”
“Cũng ổn.” Giọng Đường Tô khàn đặc, “Phẫu thuật… làm xong rồi chứ?”
“Xong rồi.” Y tá nói, “Giáo sư Lưu làm xong phẫu thuật cho đồng chí Kiều mới qua đây làm cho cô. May mà vẫn kịp.”
Đường Tô gật đầu.
Y tá thay t.h.u.ố.c xong, đi đến cửa lại quay đầu nhìn cô một cái, định nói lại thôi, cuối cùng vẫn ra khỏi cửa, không lâu sau, ngoài cửa vang lên tiếng bàn tán nho nhỏ.
“Đường Tô này thật sự là người xã của Chỉ huy Thẩm sao? Sao bị thương thành thế này mà chẳng thấy Chỉ huy Thẩm đến thăm lấy một lần?”
“Ai mà biết được. Tôi chỉ thấy Chỉ huy Thẩm ngày nào cũng chạy sang phòng 305, ở bên cạnh cô Kiều Chỉ Khê kia, đó mới gọi là để tâm đấy. Nghe nói Kiều Chỉ Khê chỉ bị hoảng sợ, tim đập nhanh một chút thôi mà Chỉ huy Thẩm đã điều động cả chuyên gia ở bệnh viện trung ương quân khu tới ngay trong đêm!”
“Chậc chậc, đúng là cùng người mà khác mệnh. Hôm qua tôi thay t.h.u.ố.c cho Đường Tô, vết thương đó nhìn mà phát khiếp, thép đ.â.m xuyên qua đấy! Nghe nói vì không mời được chuyên gia giỏi nhất phẫu thuật kịp thời nên đã lỡ mất thời gian vàng, sau này dù có khỏi cũng có thể để lại di chứng, cứ trái gió trở trời là đau…”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi…”
Tiếng nói dần nhỏ xuống rồi tắt hẳn.