Thực ra, trong những năm tháng du học ở nước ngoài, tôi luôn nhớ đến Hứa Lăng Chu.
Đó là mùa đông năm anh mười chín tuổi, ngay trước khi anh sắp trở về Hứa gia.
Đó là đỉnh điểm của giai đoạn chúng tôi yêu nhau say đắm.
Mùa đông ở thành phố phía Bắc khô hanh đến kinh khủng, khi hôn nhau, chúng tôi còn bị những tia lửa tĩnh điện chích nhẹ, hơi nhói đau.
Không phải tôi chưa từng nghĩ đến việc thú nhận thân phận.
Đã từng có rất nhiều khoảnh khắc nồng nàn.
Anh hôn lên tai tôi, khàn giọng gọi: “Châu Ninh Vi.”
“Châu Ninh Vi, đừng bỏ rơi anh.”
Cứ như thể một gáo nước lạnh đột ngột dội thẳng xuống đầu.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra.
Ngay từ đầu, tôi đến bên anh với một mục đích khó nói, mạo danh người khác.
Hứa Lăng Chu từng kể với tôi: “Hồi nhỏ tôi bị anh họ lừa nhốt vào trong tủ quần áo, khóa cửa lại, suýt chút nữa c.h.ế.t ngạt bên trong.”
“Cả đời này, điều tôi căm ghét nhất là bị người khác lừa dối.”
Nếu anh biết sự thật, liệu anh có hận tôi thấu xương không?
Ngay trước sinh nhật tuổi hai mươi của Hứa Lăng Chu.
Ông cụ Hứa gia lâm trọng bệnh, vô tình biết được sự thật năm xưa.
Hứa Lăng Chu bị người ta cố ý hãm hại ngay từ đầu, thậm chí vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi cũng đã được sắp đặt.
Ông sai người liên hệ với Châu Ninh Vi, muốn đón Hứa Lăng Chu trở về nhà.
Châu Ninh Vi tìm đến tôi.
Cô ta lúc này đã là một nữ minh tinh rất nổi tiếng, ngẩng cao cằm, hống hách nhìn tôi:
“Giờ Hứa gia muốn nhận lại anh ta, cô đừng có mơ mộng hão huyền chuyện chim sẻ hóa phượng hoàng nữa chứ?”
“Đừng có mơ hão, dù là Hứa gia hay Hứa Lăng Chu, người họ công nhận chỉ có tôi, Châu Ninh Vi.”
“Ngay từ đầu, cô chỉ là một món hàng nhái mà thôi.”
Cô ta lấy ra một tờ chi phiếu trong túi xách, quăng thẳng vào người tôi,
“Tôi cho cô thêm năm mươi vạn nữa, đừng có mơ những giấc mơ không thực tế.”
“Nếu không, chuyện năm xưa, tôi sẽ nói ra hết.”
Tôi đột ngột ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn cô ta: “Châu Ninh Vi, mẹ cũng là mẹ cô!”
“Mẹ tôi là tiểu thư Châu gia, bà ta là cái thá gì?”
Cô ta cười khẩy một tiếng, “Chỉ là một con đĩ mà thôi.”
Hôm đó, mặt trời lặn dần.
Ánh sáng đỏ rực như máu.
Tôi mất hết lý trí, túm lấy cổ áo Châu Ninh Vi, giáng cho cô ta hai cú đ.ấ.m tàn nhẫn.
Giữa tiếng la hét chói tai của cô ta, có người từ bên ngoài xông vào, vặn cánh tay tôi, đè tôi xuống đất.
Nữ minh tinh lộng lẫy đứng trước mặt tôi, nhìn xuống tôi với vẻ trịch thượng:
“Tôi nói có sai sao?”
“Cầm tiền rồi thì ngoan ngoãn cút ra nước ngoài đi, đừng xuất hiện làm chướng mắt nữa. Bằng không tôi sẽ cho người khắc những chuyện xấu xa năm xưa của bà ta lên bia mộ.”
Cô ta rời đi.
Tôi nhìn chằm chằm tờ chi phiếu nhẹ tênh rơi trên mặt đất.
Nhớ lại hai năm trước.
Vì mẹ bị bệnh, gia đình mắc nợ chồng chất.
Sau khi bà qua đời, tôi thậm chí còn không mua nổi một mảnh đất chôn cất t.ử tế.
Đúng lúc đó, Châu Ninh Vi liên hệ với tôi.
“Xin tiền à?”
Cô ta chưa nghe hết lời tôi đã cười khẩy một tiếng, “Bà ta nuôi tôi được mấy ngày? Người đã c.h.ế.t thì thôi, lấy quyền gì đòi tôi cho tiền?”
Tôi tưởng cô ta còn hận thù, định giải thích: “Ngày trước mẹ muốn giành quyền nuôi cô, nhưng cô đã khóc lóc đòi đi theo bố—”
“Đương nhiên tôi phải đi theo bố đến Châu gia rồi, cô nghĩ tôi ngu ngốc như cô sao?”
Châu Ninh Vi lạnh mặt, ngắt lời tôi,
“Sao, chẳng lẽ các người còn muốn giữ tôi lại, sống cái cuộc đời nghèo khổ, c.h.ế.t không có nổi một mảnh đất chôn như các người à?”
Tôi nhìn Châu Ninh Vi trước mặt.
Mọi lời nói mắc kẹt nơi cổ họng, không thể thốt ra một chữ.
Trên khuôn mặt trang điểm tinh xảo, giống tôi đến sáu bảy phần kia, tràn ngập vẻ khó chịu và ghét bỏ.
Chiếc váy lụa trên người, vòng cổ kim cương, chiếc túi da cá sấu trên cánh tay.
Bất kỳ thứ gì trong số đó cũng có cái giá trên trời mà tôi không thể tưởng tượng được.
Cô ta nhấc ly cà phê trên bàn, thong thả nhấp một ngụm.
Cuối cùng cũng nói ra mục đích của mình: “Tuy nhiên, nể tình chúng ta là chị em.”
“Cô cần tiền, tôi cũng không phải không thể cho.”
“Năm mươi vạn, cô hãy đóng giả tôi, thay tôi đi chăm sóc một người.”
Buổi họp báo ban đầu đã biến thành một màn kịch lố bịch.
Thấy ánh mắt của những người có mặt nhìn cô ta ngày càng khác lạ.
Thậm chí có người còn quay mic và máy ảnh, chĩa thẳng vào cô ta.
“Cô Châu, xin hỏi lời Hứa tổng vừa nói là sự thật sao?”
“Người đồng hành cùng anh ấy lúc khó khăn thật sự không phải cô, mà là cô phóng viên Đường kia sao?”
“Xin hỏi những lời buộc tội của cô ban nãy đều là vu khống sao?”
Cô ta không thể biện minh, đành cầu cứu nhìn về phía Hứa Lăng Chu,
“Lăng Chu, anh hiểu em nhất mà, em đã ở bên anh bao nhiêu năm, làm sao em có thể làm ra chuyện như vậy được…”
Hứa Lăng Chu cụp mắt nhìn cô ta dưới khán đài, mỉm cười:
“Đừng sợ, không phải em nói là em có đầy đủ bằng chứng sao?”
“Luật sư đã đến rồi, tất cả mọi việc hôm nay, đều sẽ được ghi lại và lấy bằng chứng một cách trung thực.”
Giọng anh trầm ấm dịu dàng, tựa như đang an ủi.
Châu Ninh Vi lại như thể nhìn thấy một con quái vật đáng sợ, đột nhiên toàn thân run rẩy.
Buổi họp báo không thể tiếp tục.
Tôi thu dọn bản thảo dẫn chương trình, quay người bước xuống bục.
Hứa Lăng Chu lặng lẽ đuổi theo sau tôi.
“Ngoài trời mưa rồi, để tôi đưa em về.”