Skip to main content

#TĐC 784 Tiếng Lòng Pháp Y

3:02 sáng – 08/02/2026

7

Giáo sư Tôn biết rõ: ngồi chờ chết không bằng ra tay trước.

Ông ta lén tiếp cận Tiêu Nhược Tuyết, lúc ấy vẫn đang bị cấm túc tại nhà.

Ông ta hứa, chỉ cần cô ta hợp tác, ông sẽ giúp cô ta giành lại mọi thứ ở nhà họ Tiêu — thậm chí còn hơn thế nữa.

Tiêu Nhược Tuyết bị lòng đố kỵ và oán hận che mờ lý trí, không chút do dự đồng ý.

Một âm mưu nhắm vào tôi — hoặc nói đúng hơn, nhắm vào cả nhà tôi — chính thức bắt đầu.

Giáo sư Tôn lợi dụng địa vị và mạng lưới quan hệ sâu rộng trong giới y khoa, dựng nên một chuỗi bằng chứng hoàn hảo không tì vết.

Toàn bộ chứng cứ… đều chỉ về phía anh cả Tiêu Thừa Trạch, rằng chính anh ấy mới là hung thủ lấy tim lão Trần năm xưa.

Ông ta nặc danh báo cảnh sát, và bí mật đặt một “bằng chứng then chốt” — một con dao mổ trùng khớp hoàn toàn với hung khí năm đó, thậm chí còn giả mạo được dấu vân tay của anh cả bằng kỹ thuật đặc biệt — vào ngăn kéo trong văn phòng bệnh viện của anh ấy.

Vài ngày sau, cảnh sát bất ngờ đến nhà.

Ngay trước mặt cả gia đình tôi, họ lấy lý do liên quan đến vụ án mạng ba năm trước, dẫn giải anh cả Tiêu Thừa Trạch rời đi.

Ba mẹ tôi hoàn toàn suy sụp.

Mẹ tôi ngất lịm vì khóc quá nhiều, ba tôi thì chỉ sau một đêm đã tiều tụy như già thêm mười tuổi.

Ông nắm lấy tay tôi, nước mắt chảy ròng, giọng cầu khẩn:

“Nhiễm Nhiễm… cứu anh con với! Con nhất định có cách mà đúng không? Ba xin con đấy!”

Tôi nhìn họ hoảng loạn, luống cuống tay chân — ánh mắt tôi vẫn lạnh như băng.

【Muốn lấy Tiêu Thừa Trạch ra làm vật thế mạng? Não bị nước vào rồi sao.】

【Chưa nói đến việc năm đó anh tôi còn đang du học nước ngoài, hoàn toàn không có thời gian gây án — anh ấy thậm chí còn chưa từng gặp lão Trần, lấy đâu ra động cơ?】

【Ông ta đoán chắc tôi sẽ mềm lòng vì gia đình, dùng tình thân để ép tôi xuống nước.】

【Đáng tiếc… đoán sai rồi.】

【Dấu vân tay trên con dao kia là giả, được in từ khuôn silicon độ chính xác cao — dưới kính hiển vi điện tử, viền cạnh vẫn còn rõ dấu vết gỡ khuôn.】

【Chưa kể đến chi tiết quan trọng nhất…】

【Mười năm trước, anh cả tôi bị bỏng sâu do nổ trong phòng thí nghiệm — dấu vân tay ngón trỏ tay phải bị tổn thương vĩnh viễn, để lại vết sẹo gãy đoạn.】

【Mà dấu vân tay giả trên dao lại hoàn chỉnh.】

Tôi nhìn ba tôi đang gần như quỳ xuống — trong lòng đã có sẵn toàn bộ kế hoạch phản đòn.

Ngay từ đầu, cái bẫy này đã sai rồi.

Giáo sư Tôn, ông sẽ sớm hiểu ra rằng: chọc vào tôi là quyết định ngu xuẩn nhất đời ông.

Phiên tòa xử anh cả Tiêu Thừa Trạch diễn ra.

Vì liên quan đến một doanh nhân nổi tiếng và một “thái sơn bắc đẩu” trong ngành y học, vụ án này thu hút sự quan tâm khắp cả nước.

Tại tòa, Giáo sư Tôn xuất hiện với tư cách nhân chứng chuyên môn.

Khoác áo blouse trắng, nét mặt nghiêm túc, ông ta tự tin trích dẫn hàng loạt “bằng chứng chuyên môn” — do chính tay ông ta ngụy tạo — để từng bước đẩy mọi mũi dùi về phía anh cả tôi.

Lời lẽ ông ta logic chặt chẽ, không để lộ bất kỳ sơ hở nào.

Đội luật sư hàng đầu mà gia đình tôi thuê cũng bị ép đến đường cùng, không tìm được điểm đột phá.

Tiêu gia như rơi vào vực thẳm tuyệt vọng.

Mọi người đều cho rằng, lần này anh cả tôi chắc chắn không thoát nổi.

Ba mẹ tôi ngồi ở hàng ghế dự khán, sắc mặt tái nhợt như vừa nghe tuyên án tử hình.

Đến lượt tôi lên làm nhân chứng đại diện cho gia đình, cả phòng xử án lặng ngắt như tờ.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về tôi — “nhị tiểu thư tà môn” nhà họ Tiêu, rốt cuộc sẽ nói gì?

Tôi không nhìn bất kỳ ai, bước thẳng lên bục nhân chứng.

“Thưa quý tòa, tôi xin phép trình bày một chứng cứ mới tại phiên xử hôm nay.”

Sau khi được chấp thuận, tôi ra hiệu cho trợ lý mang vào một chiếc hộp kim loại màu bạc.

Thiết bị này, nhờ mối quan hệ với Cục trưởng Lưu, tôi mượn tạm từ một viện nghiên cứu quân sự tuyệt mật — là phiên bản mới nhất của máy tiếp nhận tín hiệu điện não siêu nhạy, chưa từng công khai ngoài xã hội.

Tôi bật máy ngay tại chỗ, đưa đầu dò cỡ nhỏ hướng thẳng vào Giáo sư Tôn đang ngồi ở bục nhân chứng.

“Thưa quý tòa, trong thời đại khoa học, chúng ta nên dùng khoa học để truy tìm sự thật.”

“Giờ đây, tôi muốn mời mọi người cùng… trực tiếp theo dõi suy nghĩ thật sự trong đầu vị giáo sư đáng kính này.”

Tín hiệu não bộ của ông ta lập tức được chuyển hóa thành văn bản và hiển thị trên màn hình lớn của tòa án:

【Con nhỏ Tiêu Nhiễm này định giở trò gì? Không thể nào… chứng cứ tôi xử lý hoàn hảo rồi mà…】

8

【Cô ta lấy cái máy này từ đâu ra? Quân đội sao lại giúp cô ta?】

【Xong rồi… chẳng lẽ cô ta biết tôi có thể nghe được suy nghĩ? Cô ta đang gài bẫy tôi! Phải giữ bình tĩnh!】

【Chuyện năm đó chỉ có mình tôi biết… Lão già Trần đáng chết ấy phát hiện bí mật của tôi… tôi chỉ còn cách giết ông ta…】

【Tim của ông ta hiện vẫn được cất trong ngăn đông thứ ba của phòng mẫu vật riêng của tôi… không ai tìm thấy được…】

Toàn phiên tòa vỡ òa!

Cả phòng xử như nổ tung!

Đèn flash của phóng viên chớp sáng liên hồi, khán giả trong khán phòng đồng loạt đứng bật dậy vì sốc.

Giáo sư Tôn nhìn những dòng chữ phản ánh nội tâm sâu kín nhất của mình hiện rõ mồn một trên màn hình lớn — gương mặt giả tạo của ông ta tái nhợt, cả người đổ sụp xuống ghế như xác không hồn.

Tôi đứng trên bục nhân chứng, lạnh lùng nhìn ông ta, giọng vang lên rõ ràng:

“Giáo sư Tôn, bây giờ ông còn gì muốn nói không?”

Ngay sau đó, tôi tiếp tục trình bày bản ghi âm cuộc gọi giữa Tiêu Nhược Tuyết và Giáo sư Tôn, cùng toàn bộ bằng chứng cho thấy cô ta đã tiếp tay hãm hại anh cả Tiêu Thừa Trạch.

Chứng cứ rành rành.

Giáo sư Tôn và Tiêu Nhược Tuyết bị bắt ngay tại tòa.

Anh cả tôi được tuyên bố trắng án.

Khi tiếng phán quyết cuối cùng vang lên, ba mẹ tôi bật khóc nức nở, ôm chầm lấy nhau giữa phiên tòa.

Chuyện tôi “trực tiếp công khai suy nghĩ của hung thủ tại tòa” lập tức trở thành tiêu điểm trên các bản tin toàn cầu.

Từ một “sao chổi tà môn” trong miệng người đời, tôi được gọi bằng những danh xưng như: “Máy phát hiện nói dối sống”, “Thám tử thần kỳ phương Đông”…

Vài tháng sau, nước Mỹ chấn động bởi một vụ án giết người hàng loạt gây ám ảnh cả thế giới.

Một kẻ tự xưng là “Zodiac mới” tái xuất — thủ đoạn giết người biến hóa khó lường, chỉ trong một tháng đã có 12 nạn nhân. FBI bất lực, toàn bộ bờ Tây nước Mỹ rơi vào trạng thái khủng hoảng.

Jack, chuyên gia phân tích tâm lý tội phạm nổi tiếng của FBI, trong một cuộc họp báo toàn cầu được phát sóng trực tiếp, công khai gửi lời mời hợp tác đến tôi.

Giọng điệu của hắn pha lẫn sự mỉa mai không hề che giấu:

“Nghe nói ở phương Đông có một cô gái đặc biệt, có thể ‘nghe thấy’ suy nghĩ của tội phạm. Chúng tôi hoan nghênh mọi… sức mạnh siêu nhiên, nếu nó thực sự giúp ích cho vụ án.”

Rõ ràng, hắn xem khả năng của tôi chẳng qua là trò mê tín phương Đông, không đáng tin cậy.

Tôi chấp nhận lời thách thức.

Cả nhà Tiêu gia lần này đồng lòng chưa từng thấy.

Ba tôi lập tức bao trọn chuyến bay riêng, chuyên chở tôi cùng đội ngũ và toàn bộ thiết bị công nghệ cao.

Anh cả Tiêu Thừa Trạch thành lập đội y tế hỗ trợ chuyên sâu, làm hậu thuẫn phía sau.

Trên máy bay bay đến Mỹ, tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn tầng mây ngoài trời, lòng hoàn toàn bình lặng.

【Mười hai nạn nhân, mười hai cách giết người khác nhau, bề ngoài thì không liên quan, dường như đều là ngẫu nhiên.】

【Nhưng trên thi thể của mỗi nạn nhân… đều có cùng một dấu vết cực kỳ nhỏ.】

【Đó là dấu son môi.】

【Được tạo ra từ một loại son có thành phần thực vật cực hiếm, mắt thường không thể thấy, chỉ hiện dưới phổ ánh sáng đặc biệt.】

【Mà loài thực vật này… chỉ mọc duy nhất trên một hòn đảo núi lửa ở Hawaii.】

【Vậy nên hung thủ không phải một người, mà là một tổ chức — hoặc một gia tộc có nghi lễ hiến tế đặc biệt.】

Sau khi đến trụ sở FBI, đối mặt với ánh mắt hoài nghi từ Jack và các đặc vụ Mỹ, tôi không nói nhiều.

Tôi chỉ yêu cầu được xem toàn bộ hồ sơ khám nghiệm tử thi và hình ảnh hiện trường siêu nét.

Dưới sự hướng dẫn của tôi, nhóm kỹ thuật viên FBI sử dụng thiết bị phân tích quang phổ…

Quả nhiên, trên vùng da ẩn khuất của từng thi thể, đều hiện ra một dấu son môi giống hệt nhau, mờ nhạt đến mức gần như vô hình.

Kết quả phân tích thành phần son xác nhận: nó được chiết xuất từ loài thực vật quý hiếm chỉ có ở đảo núi lửa Hawaii.

Gương mặt Jack và các đặc vụ từ ánh mắt nghi ngờ chuyển sang sững sờ, không thể tin nổi.

Dựa vào manh mối tôi cung cấp, FBI nhanh chóng khoanh vùng nghi phạm tại Hawaii — bên ngoài là đế chế mỹ phẩm và xa xỉ phẩm nổi tiếng, bên trong lại là một gia tộc tà giáo bí ẩn với truyền thống giết người để tế lễ kéo dài hàng trăm năm.

Dưới chỉ đạo của tôi, FBI phối hợp với Vệ binh Quốc gia, hành động chớp nhoáng.

Tổ chức điên cuồng đó bị tiêu diệt hoàn toàn.

Vụ án giết người thế kỷ — chính thức khép lại.

Tôi — trở thành huyền thoại sống trong giới điều tra hình sự toàn cầu.

9

Sau khi trở về nước, quốc gia dành cho tôi sự coi trọng chưa từng có — đặc biệt thành lập một trung tâm mang tên tôi: “Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu và Phá án Các Vụ Án Phức Tạp – Tiêu Nhiễm”.

Ngày khai trương, trời nắng đẹp.

Tôi, với tư cách là người phụ trách trung tâm, đứng trên bục phát biểu.

Phía dưới là gia đình tôi, ánh mắt họ ánh lên sự tự hào rực cháy chưa từng xuất hiện trước đây.

Ba tôi – Tiêu Chấn Sơn đặt bản chuyển nhượng 51% cổ phần tập đoàn Tiêu thị trước mặt tôi, trịnh trọng nói:

“Sau này, nhà họ Tiêu… do con quyết định.”

Mẹ tôi đích thân nấu canh mang tới, cẩn thận đưa cho tôi, không còn e ngại cái mùi thuốc sát trùng mà bà từng chê bai trước kia.

Anh cả Tiêu Thừa Trạch mời tôi cùng chủ trì một dự án tiên phong mang tính liên ngành: “Pháp y bệnh học và Gen tội phạm”.

Dưới khán đài còn có rất nhiều người khác.

Có Đội trưởng Trương, nay đã thăng chức làm phó cục trưởng thành phố, người luôn ngưỡng mộ tôi.

Có rất nhiều thân nhân người đã khuất — những người tôi từng giúp lấy lại công lý.

Tôi không nói những lời hùng hồn.

Tôi chỉ ra hiệu cho nhân viên kỹ thuật chiếu lên màn hình phía sau một bức ảnh.

Đó là hình một thi thể được phát hiện trong hiện trường cháy lớn — cháy đen, biến dạng, gần như không thể nhận diện.

“Đây là hình ảnh tại hiện trường,”

Tôi điềm tĩnh cất tiếng.

“Với một pháp y, điều tôi nhìn thấy không chỉ là vết thương, mà còn là bằng chứng.”

Sau đó, màn hình chuyển sang bức thứ hai.

Không phải gương mặt phục dựng, mà là sơ đồ giải phẫu chi tiết.

“Qua khám nghiệm, tôi phát hiện trong khí quản anh ấy có một lượng lớn tro bụi, chứng tỏ nạn nhân vẫn còn sống khi xảy ra hỏa hoạn — anh ấy hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ.”

“Dựa vào hồ sơ nha khoa, chúng tôi xác nhận danh tính.”

“Thông qua phân tích cơ xương và mô mềm, chúng tôi phục dựng được tư thế cuối cùng của anh ấy — đến phút chót vẫn đang che chắn cho người khác.”

Màn hình hiện ra bức ảnh thứ ba — ảnh thẻ trước khi mất.

Một gương mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống.

“Đây chính là lý do tôi làm công việc này.”

Tôi cầm micro, bình thản nói với tất cả mọi người:

“Dùng khoa học để phục dựng sự thật — để mỗi sự hy sinh đều không bị lãng quên.”

“Để chứng cứ biết lên tiếng — vì người đã khuất, giành lại công lý cuối cùng.”

“Để người sống hiểu rằng — trên thế giới này, luôn có người không ngừng theo đuổi sự thật.”

Lời tôi vừa dứt.

Khán phòng bùng nổ tiếng vỗ tay như sấm, kéo dài không dứt.

Tôi nhìn xuống hàng ghế đầu — nơi gia đình tôi đang ngồi, họ mỉm cười với tôi, ánh mắt ngập tràn yêu thương và tự hào không giấu diếm.

Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa kính lớn rọi xuống người tôi — ấm áp và rực rỡ.

Tôi không còn là kẻ từng bị nhốt trong góc tối kho chứa đồ, bị cả nhà coi như một “quái nhân biến thái”.

Tôi là người gìn giữ phẩm giá cuối cùng của sự sống.

【Cuối cùng thì… cũng không còn ai coi mình là sát nhân nữa rồi.】

【Giờ thì có thể an tâm nghiên cứu gene của cái gia tộc sát nhân kia… xem hội chứng phản xã hội của họ có di truyền không…】

Cả nhà nghe thấy câu độc thoại “quen thuộc” ấy, đầu tiên là sững lại — rồi đồng loạt bật cười.

Tiếng cười ấy… có nhẹ nhõm, có yêu thương, có cả ánh lệ không kìm được nơi khoé mắt.

(Hoàn)