Skip to main content

#TĐC 961 Đám Tang

9:07 sáng – 18/02/2026

“Tôi đã cúi đầu nhận sai rồi, cô còn muốn thế nào nữa?”

Tôi nghiêng đầu liếc anh ta, giọng vẫn bình thản:

“Anh cúi đầu, là vì sợ ngồi tù, không phải vì biết mình sai.”

“Còn tôi từ hôn, là vì nhìn thấu con người anh.”

“Tôi đã nói rồi, từ hôm nay, giữa tôi và anh, giữa tôi và nhà họ Cố, chấm dứt sạch sẽ.”

Cố Thời Xuyên còn muốn nói gì đó thì cụ Cố đã giơ gậy lên quật mạnh vào chân cháu.

“Còn chưa đủ mất mặt sao?!”

Cụ cố gắng ổn định hơi thở, quay sang cúi người thật thấp trước mặt tôi:

“Cô Giang… nếu cô vẫn bằng lòng bước vào nhà họ Cố, tôi có thể chuyển hơn nửa gia sản nhà họ Cố sang tên cô.”

“Chỉ cần cô gật đầu, hôn lễ vẫn sẽ diễn ra như kế hoạch, tất cả của cải nhà họ Cố đều là của cô.”

Lời vừa dứt, xung quanh nín thở nhìn cụ Cố đầy sững sờ.

Tôi hơi ngước mắt, ánh nhìn không đổi, chỉ nhàn nhạt hỏi lại:

“Cụ Cố tính dùng gia sản nhà họ Cố để hối lộ cán bộ nhà nước đấy à?”

“Không phải hối lộ!” Cụ Cố vội giải thích, vẫn chưa chịu buông:

“Chỉ cần hai người kết hôn, những cổ phần, tài sản đó vốn dĩ cũng sẽ là của cô! Hoàn toàn hợp pháp.”

Tôi khẽ bật cười:

“Tiếc quá, tôi không hứng thú.”

“Và cả tội danh của Cố Thời Xuyên cũng sẽ chẳng vì thế mà giảm được đâu.”

Bàn tay cụ Cố khẽ run lên, môi tái nhợt nhưng vẫn định mở miệng khuyên giải.

Chưa kịp nói gì thì Cố Thời Xuyên đã đột ngột đứng bật dậy, mặt vặn vẹo, giọng khàn đặc:

“Giang Tâm Nhiên, cô chắc là chưa biết nhỉ?”

“Ngay hôm đính hôn, mẹ tôi đã lấy được chứng minh nhân dân của cô rồi!”

“Thực ra chúng ta đã đăng ký kết hôn từ lâu, về mặt pháp luật, chúng ta đã là vợ chồng!”

Lời vừa dứt, cả đám đông xung quanh ồ lên kinh ngạc.

Mặt cụ Cố lập tức biến sắc, quát lớn:

“Câm miệng!”

Nhưng Cố Thời Xuyên đã đỏ bừng mắt, gào lên giận dữ:

“Tại sao tôi không được nói? Nhà họ Cố đã hạ mình tới mức này rồi, cô còn muốn gì nữa?!”

“Mẹ tôi đưa chính chứng minh thư của cô, thủ tục đã hoàn tất, không ai phủ nhận được cuộc hôn nhân này!”

Khóe môi tôi hơi nhếch lên, như nghe được chuyện cười nực cười nhất trên đời.

“Anh Cố, anh nói chúng ta đã kết hôn?”

“Anh chắc chắn, cái gọi là chứng minh thư đó là của tôi sao?”

Tôi chậm rãi bước tới, nhẹ nhàng vỗ vai anh ta:

“Để tôi tiết lộ cho anh một bí mật—thân phận của tôi có mức độ bảo mật rất cao. Giấy tờ bên ngoài chỉ là giấy tờ giả thôi.”

“Cái gọi là đăng ký kết hôn kia về mặt pháp luật không hề tồn tại. Anh định dựa vào thứ đó để uy hiếp tôi? Xin lỗi, tính toán của anh sai rồi.”

Sắc mặt Cố Thời Xuyên lập tức trắng bệch, cả người như bị sét đánh trúng.

“Không thể nào… không thể nào… làm sao thân phận của cô lại cao đến thế…”

Tôi nhìn sang cụ Cố, giọng không mang theo chút cảm xúc:

“Những chuyện cháu trai ông làm, từng việc tôi đều nhớ rất rõ, và cũng đã ghi lại hết rồi.”

“Ông muốn để nó trốn tránh trách nhiệm? Không dễ đâu.”

“Những gì nó phải chịu, sẽ không thiếu một thứ nào.”

Nói xong, tôi quay người, khẽ gật đầu với các đặc nhiệm phía sau.

“Dẫn đi.”

“Xử lý theo pháp luật, không cần nương tay.”

Tô Hiểu Hiểu hoàn toàn sụp đổ, ngã ngồi dưới đất, khóc lóc gào lên:

“Không phải tôi! Là Thời Xuyên! Là anh ta bảo tôi làm! Anh ta kêu tôi tới đây bắt nạt cô Giang! Anh ta cho người gài thuốc nổ! Cuối cùng chính anh ta bắt tôi bấm nút! Anh ta nói tôi làm cũng sẽ không sao! Tôi có tin nhắn làm chứng, tôi có bằng chứng!”

Cô ta gào khóc, chỉ tay thẳng vào Cố Thời Xuyên như nắm lấy sợi dây cứu mạng cuối cùng.

Cố Thời Xuyên sững người.

Anh ta không ngờ vào phút chót Tô Hiểu Hiểu lại phản đòn, đổ hết tội lên đầu anh ta.

Lúc trước anh ta còn cố che chắn cho cô ta vì tin chắc mình sẽ không sao.

Nhưng giờ anh ta cũng bắt đầu hoảng hốt, biết mình khó thoát.

Nghe cô ta điên cuồng chối tội, đổ hết lên đầu mình, anh ta gào lên:

“Mày đừng có vu oan! Là mày tự nói thấy cô ta chướng mắt nên muốn dạy cho cô ta một bài học, tao mới đồng ý cho mày tới đây!”

Hai người lập tức lao vào xô đẩy, chửi rủa, giằng co như hai kẻ hề trước mặt mọi người.

Xung quanh im phăng phắc, không một tiếng động.

Đặc nhiệm bước lên, lạnh lùng kéo hai kẻ đang vật lộn ra, bẻ tay còng lại rồi áp giải lên xe chuyên dụng.

Không xa đó, cụ Cố vẫn còn đứng, nhưng trên tay liên tục nhận điện thoại, sắc mặt tái dần đi.

Cuối cùng, ông ta ngã phịch xuống đất, ngay cả gậy cũng rơi khỏi tay.

Người ta chỉ kịp nghe mấy câu rời rạc đầy tuyệt vọng của ông ta:

“Không thể nào… không thể nào…”

Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, toàn bộ tài khoản ngân hàng dưới tên nhà họ Cố bị phong tỏa, giá cổ phiếu lao dốc không phanh, hàng loạt dự án bị điều tra đình chỉ.

Tập đoàn Cố thị từ chỗ huy hoàng sụp đổ gần như trong một đêm.

Ông cụ Cố bỗng nhiên đứng bật dậy, mắt trợn trừng đỏ ngầu, giọng run rẩy gào lên:

“Giang Tâm Nhiên! Cô cứ chờ đó cho tôi! Nhà họ Cố chúng tôi đã đứng vững ở thủ đô mấy chục năm, quan hệ chằng chịt, cô nghĩ dễ dàng phá được sao?!”

“Tôi nói cho cô biết, chuyện này chưa xong đâu! Tôi còn con bài cuối! Tôi nhất định sẽ khiến cô hối hận vì những gì hôm nay đã làm!”

Tôi bình tĩnh nhìn ông ta, giọng lạnh nhạt:

“Cụ Cố, trên đời này không ai có thể mãi mãi thoát khỏi pháp luật.”

“Những chuyện nhà họ Cố các người đã làm, người ta đã điều tra rõ ràng hết rồi.”

“Nhà họ Cố các người ỷ thế hiếp người, làm chuyện thất đức quá nhiều. Đã đến lúc phải nhận lấy sự trừng phạt xứng đáng.”

Trong những ngày tiếp theo, tổ chuyên án lần lượt phanh phui ra hàng loạt tội danh của Cố thị, từ ức hiếp người dân đến kinh doanh trái phép và nhiều hành vi vi phạm nghiêm trọng khác.

Không lạ gì khi Tô Hiểu Hiểu cứ đinh ninh rằng tôi chỉ là một kẻ “bình thường” nên cô ta muốn bắt nạt sao cũng được.

Vì chuỗi điều tra sau đó cho thấy—Tô Hiểu Hiểu từ lâu đã quen thói dựa vào mối quan hệ thanh mai trúc mã với Cố Thời Xuyên để ức hiếp người khác.

Việc nhỏ thì như bắt nạt bạn cùng lớp, cướp suất tuyển thẳng đại học.

Việc lớn thì chỉ cần là cô gái nào xuất sắc hơn cô ta, hoặc từng tiếp xúc, thậm chí chỉ cần được Cố Thời Xuyên theo đuổi, Tô Hiểu Hiểu đều nghĩ đủ cách hèn hạ để hạ nhục, trù dập.

Mỗi cô gái dám phản kháng cuối cùng đều bị nhà họ Cố chèn ép đến im lặng.

Trong đầu cô ta, con gái “bình thường” thì đương nhiên phải mặc cho cô ta ức hiếp.

Cố Thời Xuyên cũng chẳng phải người tốt đẹp gì.

Anh ta chẳng những không ngăn cản mà còn thản nhiên ong bướm bên ngoài, để mặc Tô Hiểu Hiểu ghen tuông rồi quay sang hành hạ người khác.

Cặp đôi này diễn vở “tình yêu nhà giàu” trên lưng không biết bao nhiêu người vô tội.

Tôi chỉ biết thầm nhếch môi cười chua chát—xem ra so với những gì họ từng làm với người khác, những gì Tô Hiểu Hiểu làm với tôi hôm đó còn “nhẹ tay” thật.

Cụ Cố cũng chẳng chịu cam tâm chịu thua.

Ông ta dốc sức tìm đường xoay chuyển cục diện.

Nhưng quyền tiền móc nối, vận động ngầm—tất cả đều vượt qua ranh giới pháp luật.

Khi bằng chứng bị nắm trong tay, cụ Cố tuổi già sức yếu cũng bị bắt tạm giam chờ điều tra.

Một thông báo chính thức được phát đi: Tập đoàn Cố thị bị đưa vào diện trọng điểm thanh tra, toàn bộ nhân sự chủ chốt bị điều tra làm rõ trách nhiệm.

Tôi phải nằm viện mấy ngày để điều trị.

May mà cơ địa khỏe, chỉ là vết bầm và xây xát ngoài da, nên nhanh chóng xuất viện.

Trở lại đơn vị công tác, mọi thứ như trở về quỹ đạo bình thường.

Không ai nhắc đến nhà họ Cố.

Cũng chẳng ai hỏi chuyện rốt cuộc hôm đó đã xảy ra những gì.

Công văn chồng chất đầy bàn.

Tôi vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì lãnh đạo ghé đầu vào cửa cười cười hỏi:

“Về rồi à? Mới về mà đã có người nhờ tôi nhắn cho cô.”

“Họ lại muốn giới thiệu cho cô một đối tượng khác đấy. Lần này đảm bảo gia cảnh tốt, nhân phẩm cũng sạch sẽ. Cô có muốn cân nhắc đính hôn không?”

Tôi suýt nữa làm rơi luôn cây bút trong tay, đưa tay xoa trán thở dài.

“Lãnh đạo, xin tha cho em đi… Em thật sự không dám tùy tiện cưới xin nữa đâu.”

Ông ấy chỉ cười lắc đầu, khép cửa lại:

“Ờ, cũng phải. Thời nay hôn nhân đúng là rủi ro thật.”

Tôi bất lực lắc đầu.

Lật giở đống tài liệu trên bàn, ánh nắng buổi chiều xuyên qua cửa sổ, lấp lánh trên viền chiếc cốc trà.

Lần này, cuối cùng mọi chuyện cũng đã khép lại.

【Hết】