HÀO MÔN TRÙNG SINH – CHƯƠNG CUỐI
CỦA SỰ VIÊN MÃN
Tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn đêm thanh vắng trên đoạn đèo phía Đông. Thẩm Hạ Vy cầm
lái chiếc siêu xe đen bóng, tốc độ kim đồng hồ đã chạm mức 150km/h. Gió rít qua khe cửa, mái
tóc cô bay ngược về phía sau, ánh mắt sắc lẹm nhìn vào gương chiếu hậu. Phía sau cô, chiếc
SUV của Lục Gia Huy đang đuổi theo điên cuồng. Hắn đã hoàn toàn mất trí, bàn tay cầm vô lăng
run rẩy, trong lòng chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Nếu hắn không có được Thẩm gia, thì không ai
có thể có được.
"Thẩm Hạ Vy! Dừng xe lại! Mày nghĩ mày có thể thoát khỏi tao sao?" – Tiếng Gia Huy
gào thét qua bộ đàm liên lạc mà hắn đã bí mật cài vào xe cô từ trước.
Nhược Hy không nói gì, cô khéo léo lách qua những khúc cua hiểm trở. Đây chính là đoạn
đường cô đã chết mười năm trước. Ký ức về vụ nổ, về cơn đau xé thịt và tiếng cười của hắn bỗng
chốc hiện về rõ mòn một. Nhưng lần này, cô không còn là con mồi sợ hãi. Cô đạp phanh đột
ngột ngay tại khúc cua gắt nhất.
Chiếc SUV của Gia Huy vì đang phóng với tốc độ quá cao, không kịp phản ứng đã lao thẳng về
phía vực thẳm. Nhưng ngay giây phút nghìn cân treo sợi tóc, bánh xe của hắn khựng lại vì vấp
phải chướng ngại vật mà người của Mộ Dung Thần đã đặt sẵn. Xe của hắn lật nhào nhiều vòng
rồi dừng lại ngay sát mép vực, bốc khói nghi ngút.
Hạ Vy bước xuống xe, gót giày cao gót nện xuống mặt đường nhựa nghe đanh thép. Cô đi đến
trước chiếc xe đang lật úp, nhìn Gia Huy đang kẹt bên trong với khuôn mặt đầy máu và sự tuyệt
vọng.
"Gia Huy, cảm giác này thế nào? Cảm giác khi tử thần đang đứng ngay trước mặt, nhìn
anh bằng ánh mắt khinh bỉ?"
Gia Huy hộc máu, giọng thều thào: "Hạ Vy… cứu… cứu anh… anh yêu em… tất cả là do Tuyết
Nhi xúi giục…"
"Yêu tôi?" – Hạ Vy cười lớn, một tràng cười đầy cay nghiệt. "Anh yêu tôi nên mới dàn
dựng vụ nổ xe ở kiếp trước? Anh yêu tôi nên mới để nhân tình chiếm đoạt giường của
tôi? Gia Huy, tôi không giết anh. Tôi sẽ để pháp luật trừng trị anh. 50 năm tù cho tội giết
người không thành và lừa đảo chiếm đoạt tài sản đang chờ anh đấy."
Đúng lúc đó, ánh đèn xanh đỏ của cảnh sát tràn ngập cả đoạn đèo. Mộ Dung Thần bước xuống từ
một chiếc xe bọc thép khác, anh lao đến ôm chặt lấy Nhược Hy vào lòng, cơ thể cô lúc này mới
bắt đầu run lên vì những cảm xúc kìm nén suốt hai kiếp người.
"Xong rồi, Nhược Hy. Mọi chuyện thực sự kết thúc rồi."
Ba tháng sau, Kinh Thành đón một sự kiện chấn động: Tập đoàn Thẩm thị và M.D chính thức
sáp nhập, tạo thành đế chế tài chính lớn mạnh nhất Châu Á mang tên Hạ Thần. Lục Gia Huy
nhận bản án chung thân không ân giảm. Tần Tuyết Nhi cũng phải trả giá bằng 20 năm tù vì tội
biển thủ và đồng lõa. Thẩm gia đã lấy lại được vị thế của mình, và ông Thẩm Vạn giờ đây vô
cùng tự hào về người con gái tài giỏi của mình.
Vào một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ tại Thụy Sĩ, trên đỉnh núi tuyết trắng xóa, Mộ Dung Thần
quỳ xuống trước mặt Thẩm Hạ Vy, trên tay anh là chiếc nhẫn kim cương đen duy nhất trên thế
giới – kiệt tác do chính tay cô thiết kế ở kiếp trước nhưng chưa kịp đeo.
"Hạ Vy, em đã dùng một kiếp người để trả thù. Giờ đây, em có sẵn lòng dùng phần đời
còn lại để cùng tôi kiến tạo hạnh phúc không? Tôi không hứa sẽ cho em cả thế giới,
nhưng tôi hứa sẽ không bao giờ để em phải đi một mình trong bóng tối thêm một lần nào
nữa."
Nước mắt Hạ Vy rơi xuống, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự viên mãn. Cô gật đầu,
để anh lồng chiếc nhẫn vào ngón tay mình. Ánh mặt trời lặn xuống, hắt lên mặt tuyết những
quầng sáng màu hồng nhạt, như báo hiệu cho một sự khởi đầu mới rực rỡ.
Hào môn kiếp này, cô không chỉ là người làm chủ tiền bạc, cô còn là người làm chủ trái tim
mình. Phượng hoàng đã thực sự trùng sinh từ tro tàn của sự thù hận, bay cao và xa hơn bất cứ ai
có thể tưởng tượng. Câu chuyện về Thẩm Hạ Vy khép lại, nhưng huyền thoại về người đàn bà
nắm giữ vận mệnh của chính mình sẽ còn mãi, truyền cảm hứng cho những ai đang phải đấu
tranh với nghịch cảnh rằng: Sau đêm tối sẽ là ánh bình minh rực rỡ nhất, nếu bạn đủ dũng cảm
để tự tay viết lại cuộc đời mình.