Skip to main content

Đóa hồng gai rực rỡ và ngai vàng thực thụ

Ba tháng sau cuộc thanh trừng chấn động, giới hào môn Hải Thành đã hoàn toàn thay đổi cục diện. Cái tên Lục Thị đã biến mất khỏi bản đồ kinh doanh, thay vào đó là sự trỗi dậy của Tập đoàn Phượng Hoàng do Thẩm Nhược Hy trực tiếp điều hành. Cô không còn là cái bóng của bất kỳ ai, cô đứng trên đỉnh cao quyền lực với tư cách là nữ hoàng tài chính được kính nể nhất.

Về phần Lục Kế Hoành, hắn giờ đây là một kẻ trắng tay, hằng ngày lang thang quanh những khu phố cũ, tinh thần hoảng loạn và phải sống nhờ vào những khoản trợ cấp ít ỏi của xã hội. Hắn đã nhiều lần tìm đến trụ sở tập đoàn Phượng Hoàng để xin gặp Nhược Hy, nhưng đều bị lực lượng an ninh đuổi đi như một kẻ ăn xin. Nỗi hận thù và hối hận gặm nhấm hắn từng ngày, biến hắn thành một bóng ma vật vờ giữa thành phố xa hoa.

Lâm Mỹ Kỳ thì chịu bản án 20 năm tù. Trong bốn bức tường giam lạnh lẽo, ả ta phải trả giá cho sự tham lam vô độ của mình, mất đi nhan sắc và cả sự tự do mà ả hằng khao khát chiếm đoạt từ người khác.

Bữa tiệc của sự chiến thắng

Đêm nay, Thẩm Nhược Hy tổ chức một buổi tiệc sang trọng để ăn mừng sự hợp tác toàn diện giữa tập đoàn Phượng Hoàng và đế chế M.D của Mộ Dung Thần. Cô diện một bộ váy dạ hội màu đỏ rực rỡ, lộng lẫy và sắc sảo như chính cái tên “Đóa hồng gai”. Mọi ánh mắt trong khán phòng đều đổ dồn về phía cô – người phụ nữ đã lật ngược thế cờ một cách ngoạn mục nhất lịch sử hào môn.

Mộ Dung Thần bước đến bên cạnh cô, tay cầm ly rượu vang đỏ. Anh nhìn cô bằng ánh mắt tràn đầy sự sùng bái và một tình cảm thâm trầm mà bấy lâu nay anh luôn giấu kín.

  • “Chủ tịch Thẩm, cô có vẻ rất hợp với màu đỏ này. Nó tượng trưng cho sự tái sinh từ đống tro tàn.” – Thần khẽ nâng ly.

Nhược Hy mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và tự do nhất mà cô từng có:

  • “Cảm ơn anh, Thần. Nếu không có sự tàn nhẫn của anh dạy cho tôi biết cách buông bỏ, có lẽ tôi vẫn còn đang kẹt trong vũng bùn của tình nghĩa lỗi thời.”

Dưới ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy, Mộ Dung Thần bỗng nhiên hạ giọng, ánh mắt trở nên sâu thẳm:

  • “Nhược Hy, trò chơi báo thù đã kết thúc. Cô đã lấy lại được ngai vàng của mình. Vậy… cô có sẵn lòng chia sẻ ngai vàng đó với một người đàn ông cũng tàn nhẫn không kém cô không?”

Cả sảnh tiệc bỗng chốc im lặng. Đây không chỉ là một lời đề nghị hợp tác, mà là một lời tỏ tình công khai của vị vua không vương miện phố Wall. Nhược Hy nhìn sâu vào mắt anh, cô thấy được sự chân thành ẩn sau lớp vỏ bọc lạnh lùng. Cô nhận ra rằng, sau bao nhiêu sóng gió, cô xứng đáng có một người đàn ông đủ mạnh mẽ để đứng cạnh mình, không phải để che chở, mà để cùng nhau chinh phục thế giới.

  • “Mộ Dung tiên sinh, làm chồng của một ‘đóa hồng gai’ như tôi… anh sẽ phải chuẩn bị tinh thần bị chảy máu đấy.” – Nhược Hy nhếch môi đầy khiêu khích.

Mộ Dung Thần bật cười, anh nắm lấy bàn tay thanh mảnh của cô, đặt lên đó một nụ hôn đầy chiếm hữu:

  • “Tôi không sợ máu, tôi chỉ sợ cô không đủ tàn nhẫn để giữ tôi bên cạnh mãi mãi.”

Tiếng vỗ tay vang dội khắp sảnh tiệc. Một chương mới rực rỡ hơn đã mở ra cho Thẩm Nhược Hy. Cô đã không còn là người vợ tào khang bị phản bội, cô là đóa hồng gai rực rỡ nhất, mạnh mẽ nhất, khiến bất cứ kẻ nào có ý định tổn thương cô đều phải trả giá đắt. Hào môn ngoảnh lại chỉ là một giấc mộng phù du, nhưng quyền lực và tình yêu đích thực mà cô đang nắm giữ mới là vĩnh cửu.