Skip to main content

Lời thề dưới ánh sao: Khi Phượng Hoàng tìm thấy tổ ấm

Kinh Thành sau đêm đại chiến tại Lục gia vẫn chưa hoàn toàn bình lặng. Mặc dù Lục gia đã sụp đổ, nhưng “con cá lớn” thực sự vẫn đang ẩn mình trong bóng tối. Đó chính là Tống Thiên – một ông trùm buôn vũ khí quốc tế, kẻ từng là đồng đội phản bội đã khiến đội đặc nhiệm của Lục Vãn Ninh tổn thất nặng nề mười năm trước, và cũng là kẻ đang bí mật điều khiển các dòng tiền đen của Mộ Dung thị mà Mộ Dung Kiêu đang nỗ lực thanh trừng.

Trong căn phòng chỉ huy bí mật tại dinh thự Mộ Dung, ánh sáng từ các màn hình radar xanh lét hắt lên gương mặt cương nghị của Lục Vãn Ninh. Cô đang vận bộ đồ tác chiến màu đen, đai lưng dắt đầy vũ khí, đôi mắt dán chặt vào bản đồ nhiệt của một hòn đảo nhân tạo trên biển Đông – căn cứ cuối cùng của Tống Thiên.

  • “Tống Thiên rất cẩn thận, hắn có hệ thống phòng thủ tên lửa tầm ngắn. Nếu quân đội chính quy tiếp cận, hắn sẽ kích nổ toàn bộ kho hóa chất, gây ra thảm họa môi trường.” – Vãn Ninh trầm giọng, ngón tay thanh mảnh gõ nhẹ lên mặt bàn.

Mộ Dung Kiêu bước đến từ phía sau, anh mặc áo khoác da, tay cầm một thiết bị giải mã công nghệ cao. Ánh mắt anh nhìn cô không còn sự ngờ vực của ngày đầu, mà là một sự tin tưởng tuyệt đối:

  • “Lực lượng đặc nhiệm của em sẽ xâm nhập từ phía Đông bằng đường ngầm. Đội tàu ngầm không người lái của Mộ Dung thị sẽ đánh lạc hướng hệ thống radar phía Tây. Vãn Ninh, chúng ta sẽ cùng nhau kết thúc chuyện này.”

Vãn Ninh quay lại nhìn anh. Cô biết, nhiệm vụ lần này vô cùng nguy hiểm. Nếu có bất kỳ sai sót nào, cả hai đều có thể không trở về.

  • “Mộ Dung Kiêu, anh là một lão đại hắc đạo, tại sao lại sẵn sàng mạo hiểm mạng sống vì nhiệm vụ của một quân nhân như tôi?”

Mộ Dung Kiêu khẽ cười, anh bước tới, nắm lấy đôi bàn tay đầy những vết chai sần vì súng đạn của cô, đặt lên đó một nụ hôn nhẹ nhàng:

  • “Vì em không chỉ là một quân nhân, em là vợ của tôi. Và hơn hết, tôi muốn cùng người phụ nữ của mình đứng dưới ánh sáng, không còn phải lẩn khuất trong bóng tối của hắc đạo nữa.”

Trận chiến cuối cùng: Phượng Hoàng và Rồng Đen phối hợp

Cuộc tấn công bắt đầu vào lúc 2 giờ sáng. Khi hệ thống radar của Tống Thiên bị nhiễu loạn bởi các thiết bị của Mộ Dung thị, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng do Vãn Ninh dẫn đầu đã âm thầm đổ bộ lên đảo.

Tiếng súng nổ vang trời xé toạc màn đêm. Vãn Ninh như một cơn lốc đen, cô di chuyển giữa làn đạn với tốc độ kinh hoàng. Những chiêu thức võ thuật quân đội kết hợp với khả năng bắn tỉa thiên bẩm khiến cô trở thành một cỗ máy chiến tranh thực thụ. Ở phía bên kia, Mộ Dung Kiêu cũng không hề kém cạnh. Với lối đánh tàn nhẫn và dứt khoát của một kẻ đi lên từ hắc đạo, anh cùng các thuộc hạ trung thành đã dọn sạch các chốt chặn ngoại vi.

Họ gặp nhau tại trung tâm điều khiển của hòn đảo. Tống Thiên đang điên cuồng kích hoạt hệ thống tự hủy.

  • “Lục Vãn Ninh! Mười năm trước cô không chết, hôm nay tôi sẽ đưa cô và gã đàn ông của cô đi cùng tôi!” – Tống Thiên gào lên, tay cầm bộ điều khiển kích nổ.
  • “Mơ đi!” – Vãn Ninh quát lớn.

Trong một khoảnh khắc nghẹt thở, cô tung người đá văng khẩu súng trên tay Tống Thiên, trong khi Mộ Dung Kiêu bắn nát bộ điều khiển từ xa ngay trên tay hắn. Một màn phối hợp tác chiến hoàn hảo đến mức không một kẽ hở.

Trận chiến kết thúc bằng một cú đấm móc cực mạnh của Vãn Ninh khiến Tống Thiên ngã quỵ. Quân đội chính quy ập vào, toàn bộ tổ chức tội phạm xuyên quốc gia bị xóa sổ. Vãn Ninh đứng giữa đống đổ nát, mồ hôi và máu thấm đẫm áo, nhưng đôi mắt cô rực rỡ một sự nhẹ nhõm vô hạn. Cô đã trả được thù cho đồng đội, đã hoàn thành sứ mệnh của một chiến thần.

Màn cầu hôn chấn động Kinh Thành

Một tháng sau cuộc chiến.

Kinh Thành được bao phủ bởi một bầu không khí lễ hội. Tập đoàn Lục thị cũ đã bị sung công quỹ, Lục Chấn và Trần Mỹ bị kết án chung thân. Lục Tuyết Nhi phải làm việc trong các khu cải tạo lao động để trả giá cho sự hống hách của mình.

Tại quảng trường trung tâm, nơi có màn hình LED khổng lồ cao bằng tòa nhà 50 tầng, hàng nghìn người dân đang tụ tập. Hôm nay là ngày Lục Vãn Ninh nhận Huân chương Công trạng cao quý nhất. Cô đứng trên bục vinh quang, bộ quân phục đại lễ uy nghiêm làm tôn lên nhan sắc lộng lẫy và khí chất anh hùng.

Ngay khi buổi lễ kết thúc, một dàn máy bay trực thăng bỗng nhiên xuất hiện trên bầu trời, thả xuống hàng triệu cánh hoa hồng đỏ rực. Một dải băng rôn khổng lồ được kéo ra với dòng chữ: “Chiến thần của đất nước, em có sẵn lòng làm chủ nhân duy nhất của Mộ Dung Kiêu không?”

Mộ Dung Kiêu bước ra từ đám đông, anh không còn mang vẻ lạnh lùng của một lão đại hắc đạo, mà là một người đàn ông tràn đầy tình yêu. Anh quỳ một gối xuống trước mặt cô, trên tay là chiếc nhẫn kim cương được chế tác từ một loại đá quý hiếm nhất thế giới.

  • “Vãn Ninh, em đã dành mười năm để bảo vệ hòa bình. Giờ đây, hãy cho phép tôi dùng cả đời mình để bảo vệ hạnh phúc của em. Em đồng ý làm vợ tôi một lần nữa, không phải vì một bản hợp đồng, mà vì tình yêu chứ?”

Cả quảng trường nín thở. Lục Vãn Ninh nhìn người đàn ông đã cùng mình đi qua sinh tử, cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ làm bừng sáng cả không gian. Cô gật đầu, đưa tay cho anh:

  • “Được, nhưng anh phải hứa, nếu anh dám làm loạn, Tướng quân tôi sẽ trực tiếp áp giải anh về dinh thự đấy!”

Tiếng vỗ tay vang dội như sấm. Mộ Dung Kiêu bế xốc cô lên, nụ hôn nồng cháy dưới ánh nắng rực rỡ của Kinh Thành đã khép lại một huyền thoại và mở ra một chương mới cho cuộc đời họ.

Cái kết viên mãn

Vài năm sau, người dân Kinh Thành vẫn thường kể cho nhau nghe về đôi vợ chồng quyền lực nhất: Một nữ Tướng quân thép và một vị Chủ tịch tập đoàn Mộ Dung thị đã hoàn lương hoàn toàn, trở thành một doanh nhân làm từ thiện nhiều nhất đất nước.

Vãn Ninh vẫn thỉnh thoảng tham gia các nhiệm vụ đặc biệt, nhưng sau mỗi trận chiến, cô biết luôn có một người đàn ông đứng chờ mình ở cửa với tách trà nóng và vòng tay ấm áp. Họ có với nhau một cặp sinh đôi, một trai một gái, hứa hẹn sẽ tiếp nối hào quang của cha mẹ.

Hào môn và chiến trường đã lùi xa, giờ đây chỉ còn lại sự bình yên và tình yêu bất diệt. Đóa Phượng Hoàng Lửa cuối cùng đã tìm thấy tổ ấm đích thực của mình.