Ngọn lửa địa ngục và sự thức tỉnh của Phượng Hoàng
Khói đen cuồn cuộn bao trùm lấy phim trường cổ trang vắng vẻ. Thẩm Tư Duệ cảm thấy lá phổi của mình như bị xé toạc bởi khí độc. Đôi bàn tay vốn dĩ mềm mại của một Ảnh hậu giờ đây đầy vết bỏng rát, cô cố gắng đập mạnh vào cánh cửa gỗ đã bị khóa chặt từ bên ngoài.
- “Cứu… có ai không… cứu tôi với!” – Giọng cô khàn đặc, yếu ớt.
Bên ngoài cánh cửa, tiếng cười lạnh lùng của Bạch Liên vang lên, xuyên qua làn khói xám xịt:
- “Tư Duệ à, đừng tốn công vô ích nữa. Cố Thành đã mang tất cả nhân viên đi ăn mừng lễ đóng máy rồi. Ở đây chỉ có cô và ngọn lửa này thôi. Sau ngày hôm nay, ngôi vị Ảnh hậu sẽ thuộc về tôi, còn Cố Thành… anh ấy sẽ là của tôi vĩnh viễn.”
Thẩm Tư Duệ sững sờ, tim cô đau thắt lại còn hơn cả những vết bỏng trên cơ thể:
- “Bạch Liên… tại sao? Tôi đã coi cô là em gái, đã giúp cô có được những vai diễn đầu tiên… Tại sao?”
- “Vì cô quá hoàn hảo! Cô đứng ở đâu, tôi chỉ là cái bóng ở đó. Chỉ có cô chết đi, tôi mới có thể tỏa sáng!”
Cánh cửa bị lửa thiêu rụi một phần, Thẩm Tư Duệ nhìn thấy bóng dáng của Cố Thành đứng đằng xa. Anh ta không hề lao vào cứu cô, ánh mắt anh ta nhìn cô lạnh lẽo và xa lạ đến mức kinh hoàng. Hóa ra, tình yêu 5 năm qua chỉ là một vở kịch hoàn hảo do họ dàn dựng.
Rầm! Một thanh xà nhà bốc cháy rơi xuống, đè nặng lên người cô. Ý thức của Thẩm Tư Duệ dần mờ mịt. Trong khoảnh khắc cuối cùng, lòng hận thù của cô bùng cháy mãnh liệt: “Nếu có kiếp sau, tôi sẽ khiến các người sống không bằng chết!”
…
- “Tư Duệ! Thẩm Tư Duệ! Em có nghe chị nói không? Sắp đến giờ lên thảm đỏ rồi, em còn định ngủ đến bao giờ?”
Tiếng hét lớn khiến Thẩm Tư Duệ giật mình tỉnh giấc. Cô bật dậy, mồ hôi đầm đìa, hơi thở dồn dập. Cô nhìn quanh: một phòng hóa trang sang trọng, tiếng máy sấy tóc vù vù, mùi nước hoa nồng nàn. Trước mặt cô là Chị Mai – người quản lý đã mất vì tai nạn giao thông 3 năm trước.
- “Chị Mai?” – Nhược Hy run rẩy chạm vào tay người quản lý. Ấm áp. Đây không phải giấc mơ.
Cô nhìn vào gương. Gương mặt trong gương trẻ trung, rạng rỡ, không có một vết sẹo, không có sự u sầu của những năm tháng bị phản bội. Đây là năm 2023, thời điểm cô vừa mới nhận được giải thưởng “Nữ diễn viên tiềm năng”.
Cô đã trùng sinh! Thẩm Tư Duệ siết chặt nắm đấm, đôi mắt phượng vốn dĩ dịu dàng giờ đây lạnh lùng và sắc sảo như lưỡi kiếm.
- “Chị Mai, lịch trình tối nay là gì?”
- “Tối nay là tiệc tối từ thiện của tập đoàn Vạn Tượng. Em phải xuất hiện thật lộng lẫy, vì nghe nói Lục Hoắc Diên sẽ có mặt. Nếu em lọt vào mắt xanh của anh ta, con đường sau này của em sẽ trải đầy hoa hồng.”
Lục Hoắc Diên. Cái tên này khiến tim Tư Duệ đập nhanh một nhịp. Kiếp trước, anh là vị thần cai trị giới giải trí nhưng cô lại luôn lảng tránh anh vì nghe lời Cố Thành rằng anh là kẻ biến thái. Giờ cô mới hiểu, Cố Thành chỉ sợ cô tìm thấy một chỗ dựa thực sự mà hắn không thể kiểm soát.
- “Lục Hoắc Diên sao? Được, em sẽ gặp anh ta.” – Thẩm Tư Duệ mỉm cười, nụ cười chứa đựng sự khiêu khích và quyết tâm tột độ.