Skip to main content

(Hồi Kết): Hào quang vĩnh cửu và bản án cho kẻ phản bội

Đêm trao giải “Kim Tượng” – giải thưởng danh giá nhất của điện ảnh Kinh Thành – diễn ra trong bầu không khí sôi động và đầy hào nhoáng. Đây là thời khắc mà toàn bộ giới giải trí nín thở chờ đợi xem ai sẽ là chủ nhân của chiếc cúp Ảnh hậu năm nay.

Thẩm Tư Duệ xuất hiện trên thảm đỏ với một bộ váy “Phượng Hoàng Lửa” được thiết kế riêng, lấp lánh hàng ngàn viên kim cương vụn, mỗi bước đi của cô đều tỏa ra khí chất vương giả không thể xâm phạm. Đi bên cạnh cô, Lục Hoắc Diên diện bộ suit đen lịch lãm, tay anh luôn đặt ở eo cô như một lời tuyên bố chủ quyền mạnh mẽ nhất.

Trong khi đó, ở một góc tối hậu trường, Bạch LiênCố Thành đang điên cuồng thực hiện âm mưu cuối cùng. Họ đã mua chuộc nhân viên kỹ thuật để phát tán một đoạn video cắt ghép, vu khống Thẩm Tư Duệ dùng tình đổi vai và sử dụng chất cấm trong quá trình đóng phim.

  • “Thành, lần này con khốn đó chắc chắn sẽ thân bại danh liệt! Chỉ cần đoạn video này được phát lên màn hình lớn lúc cô ta nhận giải, cả thế giới sẽ phỉ nhổ cô ta!” – Bạch Liên nghiến răng nói, gương mặt vốn thanh thuần giờ đây chỉ còn lại sự vặn vẹo.

Cố Thành gật đầu, trong mắt hắn chỉ còn sự tuyệt vọng của kẻ sắp trắng tay: “Phải, nếu chúng ta sụp đổ, cô ta cũng đừng hòng được sống yên ổn.”

Màn “vả mặt” chấn động toàn cầu

Thời khắc quan trọng đã đến. Người dẫn chương trình xướng tên: “Và danh hiệu Ảnh hậu năm nay thuộc về… Thẩm Tư Duệ!”

Cả khán phòng bùng nổ tiếng vỗ tay. Tư Duệ thong thả bước lên sân khấu, ánh đèn spotlight bao phủ lấy cô. Ngay khi cô vừa cầm lấy chiếc cúp, màn hình lớn phía sau bỗng chốc thay đổi. Nhưng thay vì đoạn video nhơ nhớp mà Bạch Liên mong đợi, màn hình lại phát lại toàn bộ quá trình Bạch Liên và Cố Thành âm mưu phóng hỏa giết hại Tư Duệ ở kiếp trước (được cô dàn dựng lại qua các bằng chứng điều tra thực tế ở kiếp này) và những bằng chứng tham ô, trốn thuế của công ty Cố Thành.

Cả khán phòng lặng đi trong sự kinh hoàng. Các phóng viên điên cuồng chụp ảnh, quay phim.

Thẩm Tư Duệ cầm micro, giọng nói của cô thanh thoát nhưng đầy uy lực:

  • “Bạch Liên, Cố Thành, hai người nghĩ rằng những gì mình làm trong bóng tối sẽ mãi mãi không bị phát hiện sao? Công lý có thể đến muộn, nhưng không bao giờ vắng mặt.”

Ngay lập tức, lực lượng cảnh sát ập vào hàng ghế khán giả, khóa tay Bạch Liên và Cố Thành trước sự chứng kiến của hàng triệu khán giả xem truyền hình trực tiếp. Bạch Liên gào thét thảm thiết, nhưng không một ai thương cảm cho ả ta.

Lục Hoắc Diên bước lên sân khấu, anh không nói một lời mà chỉ quỳ xuống một chân, lấy từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn hồng ngọc độc bản:

  • “Tư Duệ, Ảnh hậu chỉ là một danh hiệu, anh muốn em nhận một danh hiệu quan trọng hơn: Lục phu nhân. Em có sẵn lòng cùng anh đi hết quãng đời còn lại không?”

Dưới ánh đèn rực rỡ và tiếng vỗ tay như sấm dậy, Thẩm Tư Duệ mỉm cười, nụ cười đẹp nhất trong cả hai kiếp người:

  • “Em đồng ý.”