Skip to main content

Đêm tân hôn lạnh lẽo và bản hợp đồng bạc tỷ

Kinh Thành vào cuối thu, bầu trời xám xịt như bị phủ một lớp chì dày đặc. Bên trong khách sạn Hoắc Đình sang trọng bậc nhất, một “đám cưới thế kỷ” vừa kết thúc. Nhưng khác với sự náo nhiệt, lung linh bên ngoài, không khí trong căn phòng tổng thống ở tầng cao nhất lại lạnh lẽo như một hầm băng.

Thẩm Nhược Vy ngồi trên mép giường rộng lớn, đôi bàn tay mảnh mai vẫn còn đeo chiếc nhẫn kim cương mười carat lấp lánh – biểu tượng của một cuộc hôn nhân bạc tỷ nhưng trống rỗng. Cô vẫn còn diện bộ váy cưới đuôi cá cầu kỳ, mái tóc đen dài được búi gọn gàng để lộ chiếc cổ thiên nga trắng ngần. Gương mặt cô thanh tú, đôi mắt phượng ẩn chứa một chút mệt mỏi nhưng vô cùng kiên định.

Tiếng cửa phòng bật mở khô khốc. Hoắc Kỷ Thành bước vào. Anh không mặc lễ phục chú rể mà đã thay bằng một bộ suit đen tối giản, khí chất vương giả tỏa ra khiến căn phòng vốn rộng lớn bỗng chốc trở nên chật chội. Gương mặt anh là một tuyệt tác của tạo hóa, sắc sảo và lạnh lùng như được tạc từ băng thạch. Đôi mắt thâm trầm lướt qua Nhược Vy, không hề có một chút tình cảm của một người chồng dành cho vợ.

  • “Ký đi.” – Hoắc Kỷ Thành ném một tệp tài liệu lên bàn trang điểm, giọng nói trầm thấp và không một chút hơi ấm.

Nhược Vy đứng dậy, cô thản nhiên cầm tệp tài liệu lên đọc. Đó là một bản hợp đồng hôn nhân với những điều khoản vô cùng khắt khe:

  1. Không được can thiệp vào cuộc sống riêng tư của nhau.
  2. Không được có bất kỳ sự đụng chạm cơ thể nào nếu không có sự đồng ý.
  3. Trước mặt người ngoài phải đóng vai vợ chồng hạnh phúc, nhưng sau cánh cửa này, cả hai là người lạ.
  4. Thời hạn một năm. Sau một năm, Nhược Vy nhận 500 triệu tệ và rời đi.

Nhược Vy cầm bút, môi đỏ khẽ nhếch:

  • “Hoắc tổng thật hào phóng. 500 triệu tệ để đổi lấy một năm thanh xuân của tôi, ván cược này tôi thắng chắc rồi.”

Hoắc Kỷ Thành nheo mắt, anh ghét nhất là loại phụ nữ hám tiền. Trong mắt anh, Thẩm Nhược Vy cũng chỉ giống như những kẻ hèn nhát ngoài kia, bán rẻ danh dự để cứu lấy cái danh hão của Thẩm gia.

  • “Thẩm Nhược Vy, tôi cảnh báo cô. Đừng dùng những thủ đoạn lạt mềm buộc chặt hay cố tình quyến rũ tôi. Đối với tôi, cô chỉ là một món đồ trang trí trong nhà họ Hoắc để làm yên lòng ông nội. Nếu cô dám làm loạn, cái giá phải trả không chỉ là tiền đâu.”

Nhược Vy ký tên dứt khoát lên bản hợp đồng, cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của anh, giọng nói trong trẻo:

  • “Hoắc tổng yên tâm. Tôi có thể thiếu tiền, nhưng không thiếu tự trọng. Anh giữ lấy cái thân thể vàng ngọc của anh đi, tôi cũng không có hứng thú với một tảng băng biết đi đâu.”

Cả căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc. Hoắc Kỷ Thành chưa từng bị người phụ nữ nào sỉ nhục như vậy. Anh tiến lại gần, bóp chặt lấy cằm cô, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô đầy sự uy hiếp:

  • “Hy vọng cô giữ được cái miệng sắc bén này lâu một chút. Đêm nay cô ngủ ở đây, tôi vào thư phòng. Đừng có ý định bước ra khỏi cửa phòng này, nếu không đừng trách tôi tàn nhẫn.”

Dứt lời, anh buông tay, xoay người rời đi và đóng sầm cửa lại. Nhược Vy đứng đó, nhìn theo bóng lưng của anh, đôi vai khẽ run lên nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì cô đã vượt qua được cửa ải đầu tiên. Cô tựa lưng vào cột giường, mỉm cười chua chát: “Mẹ ơi, con đã giữ được tập đoàn của cha rồi. Chỉ một năm thôi, con sẽ tự do.”