Skip to main content

Hào quang của Hoắc phu nhân và bóng tối quá khứ

Sau sự cố ghen tuông tại buổi triển lãm nghệ thuật, mối quan hệ giữa Hoắc Kỷ Thành và Thẩm Nhược Vy bắt đầu có những chuyển biến âm thầm mà ngay cả chính người trong cuộc cũng khó lòng nhận ra. Hoắc Kỷ Thành không còn quá lạnh lùng như trước, anh bắt đầu quan tâm đến lịch trình làm việc của vợ và đôi khi vô tình xuất hiện tại những nơi cô có mặt.

Một buổi tối cuối tuần, Hoắc gia tổ chức một bữa tiệc tối thân mật để đón chào sự trở về của bà nội Hoắc sau chuyến nghỉ dưỡng dài ngày tại Thụy Sĩ. Đây là người mà Hoắc Kỷ Thành kính trọng nhất, cũng là lý do lớn nhất khiến anh chấp nhận cuộc hôn nhân hợp đồng này. Trước khi bữa tiệc bắt đầu, Hoắc Kỷ Thành gọi Nhược Vy vào phòng làm việc riêng. Anh đưa cho cô một chiếc hộp nhung màu đỏ thẫm.

Mở chiếc hộp ra, Nhược Vy không khỏi sững sờ. Bên trong là bộ trang sức ngọc lục bảo tinh xảo, mỗi viên đá đều mang sắc xanh sâu thẳm và quyền quý. Đây là vật đính ước mà mẹ của Hoắc Kỷ Thành để lại, một bảo vật mà giới thượng lưu Kinh Thành ai cũng từng nghe danh nhưng chưa mấy người được thấy.

  • Đeo nó vào. Tối nay bà nội sẽ rất vui khi thấy cô trân trọng kỷ vật này.

Giọng nói của Hoắc Kỷ Thành trầm thấp, anh bước lại gần, tự tay đeo sợi dây chuyền lên cổ Nhược Vy. Những ngón tay lạnh lẽo của anh vô tình chạm vào làn da nhạy cảm của cô khiến Nhược Vy khẽ rùng mình. Cô nhìn mình trong gương, bộ trang sức dường như làm tôn lên vẻ đẹp đài các và thanh cao của cô, nhưng đồng thời cô cũng cảm nhận được sức nặng của thân phận này.

Trong bữa tiệc, bà nội Hoắc rất hài lòng về Nhược Vy. Bà nắm tay cô, khen ngợi sự thông minh và hiểu chuyện của đứa cháu dâu mới. Tuy nhiên, không khí đầm ấm đó bỗng bị phá vỡ khi Hoắc Uyển, cô em gái luôn tìm cách gây khó dễ, lên tiếng bằng giọng điệu châm chọc:

  • Bà nội đừng để vẻ ngoài của chị ta lừa dối. Chị ta cưới anh cả chỉ vì tiền để cứu Thẩm thị mà thôi. Bộ trang sức đó mẹ để lại cho con dâu thực sự của nhà họ Hoắc, chứ không phải cho một kẻ bán mình như chị ta.

Bầu không khí bỗng chốc đông đặc lại. Bà nội Hoắc nhíu mày, định lên tiếng dạy bảo cháu gái thì Hoắc Kỷ Thành đã đặt ly rượu xuống bàn một cách dứt khoát. Âm thanh khô khốc vang lên khiến tất cả mọi người phải im lặng. Anh nhìn thẳng vào Hoắc Uyển, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương:

  • Uyển Nhi, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi? Nhược Vy là vợ tôi, là chủ mẫu của Hoắc gia. Nếu cô còn không biết giữ mồm giữ miệng, tôi sẽ thu hồi toàn bộ thẻ tín dụng và tống cô sang chi nhánh nước ngoài ngay lập tức. Đừng để tôi phải lặp lại lần thứ hai.

Hoắc Uyển tái mặt, chỉ biết ấm ức cúi đầu. Nhược Vy nhìn Hoắc Kỷ Thành, lòng cô dâng lên một cảm giác phức tạp. Anh đang bảo vệ cô vì trách nhiệm của hợp đồng, hay thực sự trong thâm tâm anh đã bắt đầu có chỗ cho cô?

Đêm đó, sau khi tiệc tan, Nhược Vy tình cờ đi ngang qua thư phòng và thấy Hoắc Kỷ Thành đang đứng một mình bên cửa sổ, tay cầm một tấm ảnh cũ. Cô định lặng lẽ rời đi nhưng anh đã nhận ra sự hiện diện của cô.

  • Mẹ tôi đã mất vì một vụ tai nạn xe hơi mười lăm năm trước. Nhưng tôi biết, đó không phải là tai nạn.

Giọng nói của anh chứa đựng một nỗi đau thẳm sâu mà anh hằng che giấu sau lớp vỏ bọc sắt đá. Nhược Vy bước lại gần, cô không biết nói gì để an ủi, chỉ khẽ đặt tay lên vai anh. Lần này, Hoắc Kỷ Thành không đẩy cô ra. Anh xoay người lại, nhìn sâu vào mắt cô, ánh trăng bạc phủ lên gương mặt hai người một vẻ đẹp buồn man mác. Sự chia sẻ bí mật này vô hình trung đã kéo hai tâm hồn lại gần nhau hơn, vượt qua cả những điều khoản khô khan của bản hợp đồng bạc tỷ.