Skip to main content

Tiếng chuông trong màn sương và quy tắc của người đàn bà quyền lực

Kinh Thành vào mùa sang đông, những màn sương mù dày đặc bao phủ lấy dinh thự Hoắc gia, khiến tòa kiến trúc mang phong cách tân cổ điển này trông giống như một bóng ma lừng lững giữa phố thị. 4 giờ 30 phút sáng, khi cả thành phố còn đang chìm trong giấc ngủ, tiếng chuông đồng từ gian thờ chính đã vang lên khô khốc, đánh dấu sự bắt đầu của một ngày mới đầy kỷ luật tại nơi đây.

Thẩm Ý choàng tỉnh giấc. Cô nhìn sang bên cạnh, Hoắc Đình Phong vẫn đang ngủ say, gương mặt anh khi ngủ không còn vẻ lạnh lùng quyết đoán trên thương trường mà có chút mệt mỏi hằn sâu nơi chân mày. Cô khẽ khàng bước xuống giường, đôi bàn chân trần chạm vào nền đá cẩm thạch lạnh ngắt khiến cô rùng mình. Đã ba tháng kể từ khi làm dâu Hoắc gia, Thẩm Ý vẫn chưa thể quen được với hơi lạnh thấu xương của ngôi nhà này – một cái lạnh không đến từ thời tiết, mà đến từ những con người sống trong đó.

Theo quy tắc của mẹ chồng, con dâu trưởng phải có mặt tại bếp chính trước 5 giờ sáng để tự tay pha trà và chuẩn bị điểm tâm theo khẩu vị riêng của từng thành viên trong gia đình. Bà Trần Ngọc Lan luôn nói: Đàn bà là gốc của gia đình, nếu không thể lo được miếng ăn đúng giờ cho chồng con, thì không xứng đáng nắm giữ tay hòm chìa khóa.

Thẩm Ý bước xuống cầu thang gỗ lim đen bóng. Dưới ánh đèn vàng mờ nhạt, cô thấy bóng dáng bà Lan đã ngồi sẵn ở ghế chủ tọa trong phòng khách. Bà diện bộ sườn xám bằng lụa thêu tay tỉ mỉ, tóc búi cao không một sợi tóc thừa, tay cầm chuỗi hạt tràng hạt bằng gỗ sưa, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ quả lắc.

  • Con muộn 2 phút.

Giọng nói của bà Lan thanh thoát nhưng mang theo một áp lực vô hình khiến Thẩm Ý đứng khựng lại. Cô cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lễ phép:

  • Con xin lỗi mẹ, tối qua Đình Phong làm việc muộn nên con cũng thức cùng anh ấy để chuẩn bị tài liệu.

Bà Lan không ngước mắt lên, ngón tay bà vẫn đều đặn lần từng hạt gỗ:

  • Đình Phong là đàn ông, nó gánh vác cả tập đoàn, nó thức khuya là chuyện đương nhiên. Nhưng con là vợ, phận sự của con là lo cho sức khỏe của nó và nề nếp của ngôi nhà này. Đừng lấy lý do giúp chồng trong công việc để bao biện cho sự lười biếng của bản thân. Thẩm Ý, con nên nhớ, ở Hoắc gia này, quy tắc chính là đạo đức.

Thẩm Ý siết nhẹ tà áo, cô không tranh luận thêm. Cô biết ở nơi này, lời nói của bà Lan là chân lý tuyệt đối. Cô bước vào bếp, nơi những người hầu đang làm việc trong sự im lặng tuyệt đối. Mùi trà nhài thoang thoảng bay lên nhưng không làm cô thấy thư thái, mà chỉ thấy một sự ngột ngạt đến khó tả.

Lúc 7 giờ sáng, cả gia đình tập trung đông đủ tại bàn ăn dài bằng gỗ gụ. Hoắc Đình Phong đã thay bộ suit phẳng phiu, anh ngồi đối diện mẹ mình, còn Thẩm Ý ngồi bên cạnh anh. Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng va chạm khẽ của những chiếc thìa bạc lên bát sứ. Đây là quy tắc thứ hai của Hoắc gia: Khi ăn không được nói chuyện, không được để phát ra tiếng động, vì đó là biểu hiện của những kẻ thiếu giáo dục.

Bà Lan đặt chiếc thìa xuống, ánh mắt bà lướt qua Thẩm Ý, rồi dừng lại ở chiếc vòng ngọc trên cổ tay cô:

  • Chiếc vòng đó là quà cưới ta tặng con, sao hôm nay lại thấy nó bị xước một vết nhỏ thế kia?

Thẩm Ý hơi giật mình, cô nhìn xuống vết xước mờ gần như không thể thấy bằng mắt thường nếu không quan sát kỹ:

  • Dạ, hôm qua lúc dọn dẹp thư phòng cho anh Phong, con vô tình va vào cạnh bàn ạ.

Bà Lan khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự thất vọng tràn trề:

  • Vật quý vào tay người không biết giữ thì cũng chỉ là đá cuội. Thẩm Ý, con gánh trên vai danh dự của Hoắc phu nhân, từng cử chỉ hành động của con đều đại diện cho bộ mặt của chúng ta. Một vết xước trên vòng, chính là một vết xước trong sự hoàn mỹ mà ta đã dày công xây dựng. Chiều nay, con hãy đến phòng sám hối, chép lại gia huấn mười lần để ghi nhớ sự cẩn trọng.

Hoắc Đình Phong lúc này mới khẽ ngước mắt lên, anh nhìn vợ mình, thấy đôi vai cô khẽ run lên nhưng gương mặt vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh. Anh muốn lên tiếng, muốn nói rằng đó chỉ là một vết xước nhỏ, muốn bảo vệ người phụ nữ đã thức trắng đêm cùng anh làm dự án. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt nghiêm nghị và đầy uy quyền của mẹ, anh lại chần chừ. Chữ Hiếu đã được bà Lan tiêm vào máu anh từ khi còn nhỏ như một loại xiềng xích vô hình.

  • Mẹ, Thẩm Ý cũng là vì lo cho công việc của con thôi. Lần sau cô ấy sẽ chú ý hơn.

Giọng nói của Đình Phong trầm thấp, có chút bênh vực nhưng vẫn đầy sự tôn trọng dành cho mẹ. Bà Lan nhìn con trai mình, ánh mắt có chút dịu đi nhưng lời lẽ vẫn đanh thép:

  • Con quá chiều chuộng nó rồi, Đình Phong. Đàn bà như nước, nếu không có khuôn phép, nước sẽ tràn bờ và làm hỏng cả một cơ nghiệp. Mẹ làm vậy là tốt cho tương lai của cả hai đứa.

Thẩm Ý cúi đầu, một giọt nước mắt vô tình rơi xuống bát cháo trắng. Cô cảm thấy mình không phải là một người vợ, mà là một món đồ vật đang được bà Lan mài giũa theo ý muốn. Hoắc gia này, thực sự là một cái lồng vàng lộng lẫy nhưng không có một kẽ hở cho ánh sáng tràn vào.

Bữa sáng kết thúc, Hoắc Đình Phong đứng dậy chuẩn bị đi làm. Anh đi ngang qua Thẩm Ý, bàn tay anh vô tình chạm nhẹ vào tay cô như một lời an ủi thầm lặng. Nhưng ngay khi anh vừa rời khỏi cửa, giọng nói của bà Lan lại vang lên từ phía sau:

  • Thẩm Ý, lên phòng gặp ta. Ta có một vài điều về việc sinh con nối dõi muốn thảo luận với con.

Thẩm Ý hít một hơi thật sâu, cô biết cuộc chiến thực sự của ngày hôm nay chỉ mới bắt đầu. Những mâu thuẫn về hệ tư tưởng giữa mẹ chồng và con dâu, về việc sinh con hay phát triển sự nghiệp, về việc giữ gìn truyền thống hay sống cho bản thân, sẽ lại một lần nữa bị đẩy lên cao trào trong căn phòng kín mít mùi nhang trầm của bà Lan.