Đêm trước ngày đại lễ và sự im lặng của lò nung
Không khí tại phủ họ Hoàng vào đêm trước ngày Lễ hội Gốm Gia Tộc trở nên đặc quánh một sự căng thẳng vô hình. Những dải lụa đỏ treo dọc các hành lang không mang lại vẻ hân hoan mà giống như những vết thương đang rỉ máu dưới ánh đèn lồng lờ mờ. Gió mùa xuân thổi qua những rặng tùng cổ thụ, tạo nên những tiếng rít u uất, hòa cùng nhịp bước chân dồn dập của những người hầu đang tất bật chuẩn bị cho buổi triển lãm quan trọng nhất trong năm.
An Chi ngồi một mình trong xưởng phục chế. Trước mặt cô là chiếc bình men xanh đồng đã được hoàn thiện. Những vết nứt không còn là những khe rãnh xù xì, mà đã trở thành những mạch máu bằng vàng rực rỡ, ôm lấy thân gốm một cách kiêu hãnh. Dưới ánh nến bập bùng, những đường chỉ vàng ấy như đang chuyển động, kể lại câu chuyện về một sự đổ vỡ đã được hồi sinh bằng tình yêu và sự bao dung.
Hoàng Minh bước vào, anh vẫn mang theo hơi lạnh của đêm tối và mùi hương của gốm sứ chưa nung. Anh đứng lặng hồi lâu nhìn vợ mình, rồi nhìn chiếc bình. Sự kiện anh đập vỡ chiếc bình Tứ Quý hôm trước dường như đã lột bỏ lớp vỏ bọc hoàn hảo cuối cùng của anh. Gương mặt anh giờ đây hiện rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự kiên định mới mẻ.
- An Chi, em có sợ không? Ngày mai, không chỉ là sự nghiệp của em, mà là toàn bộ nề nếp của họ Hoàng sẽ bị đặt lên bàn cân.
An Chi đứng dậy, cô nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay đầy vết chai sần của chồng. Cô cảm nhận được sự run rẩy nhẹ của anh, một sự run rẩy của một người đang đứng trước bờ vực của sự tự do.
- Em không sợ, Minh ạ. Em chỉ sợ nếu chúng ta tiếp tục im lặng, chúng ta sẽ thực sự trở thành những chiếc bình sứ rỗng tuếch. Anh nhìn xem, chiếc bình này từng bị vỡ làm đôi, nó từng bị coi là rác rưởi. Nhưng giờ đây, nó đẹp hơn bất cứ thứ gì trong phủ này, vì nó không nói dối. Nó thừa nhận nó đã từng đau đớn.
Hoàng Minh cúi xuống, tựa trán vào vai cô. Giọng anh khàn đặc:
- Bà nội đã ra lệnh cho người canh giữ từ đường rất nghiêm ngặt. Bà đang chuẩn bị một bài phát biểu để khẳng định sự trường tồn của dòng họ. Bà không biết rằng, chính bà đang ngồi trên một đống mảnh vỡ. Ý, nếu ngày mai có chuyện gì xảy ra, anh sẽ đưa em đi. Chúng ta sẽ rời khỏi nơi này, tìm một nơi mà gốm có thể vỡ, và con người có thể khóc.
Cùng lúc đó, tại phòng chính của phủ, bà Cố Hoàng Thái vẫn ngồi tĩnh tại trên chiếc ghế bành bằng gỗ trắc. Bà nhìn trân trân vào tấm bảng vàng ghi danh các thế hệ của họ Hoàng treo trên tường. Ánh mắt bà thâm trầm, chứa đựng một nỗi sợ hãi mà bà chưa từng thừa nhận. Bà sợ vết nứt. Bà sợ sự thật. Bà sợ rằng nếu lớp men bóng loáng này bị bóc trần, bà sẽ chẳng còn lại gì ngoài một đống đất sét vô giá trị.
Bà gọi quản gia vào, giọng nói lạnh lùng như sương muối:
- Đã chuẩn bị xong chưa? Ngày mai, nếu chiếc bình của con bé đó không đạt chuẩn, hãy lập tức mời cảnh sát và luật sư đến. Ta không chỉ muốn nó rời khỏi đây, ta muốn nó phải thân bại danh liệt trong giới phục chế. Ở phủ họ Hoàng, kẻ nào dám dát vàng lên nỗi đau, kẻ đó phải bị tiêu diệt.
Đêm đó, phủ họ Hoàng không ngủ. Tiếng lửa cháy trong lò nung vang lên đều đặn như nhịp tim của một con quái vật đang chờ đợi con mồi. An Chi ôm lấy chiếc bình vào lòng, cô cảm thấy sự ấm áp từ lớp nhựa sơn vàng tỏa ra. Cô biết, ngày mai sẽ là ngày mà những vết rạn của quá khứ sẽ thực sự lên tiếng.