Đêm của những mặt nạ kim cương
Kinh Thành đón những cơn gió lạnh đầu mùa bằng một buổi tiệc tối xa hoa tại biệt thự “Thiên Đỉnh” – dinh thự chính của nhà họ Trịnh. Đây là nơi mà mọi sự giàu sang đều được phô trương một cách tinh tế nhất: từ những thảm dệt tay từ Thổ Nhĩ Kỳ đến những chùm đèn pha lê Tiệp Khắc tỏa ánh sáng lung linh như những vì sao rơi. Mùi hương của hoa bách hợp trắng quyện với mùi vang đỏ ủ lâu năm tạo nên một bầu không khí sang trọng nhưng vô cùng áp lực.
Lê Diệp Anh đứng trước gương lớn trong phòng thay đồ, cô nhìn vào hình phản chiếu của mình. Chiếc đầm lụa màu xanh rêu thẫm ôm lấy cơ thể mảnh mai, tôn lên làn da trắng ngần và vẻ đẹp thanh thoát của một trí thức. Trên cổ cô là sợi dây chuyền kim cương đơn giản – món quà của Trịnh Minh Triết, chồng cô, tặng nhân kỷ niệm một năm ngày cưới. Diệp Anh khẽ thở dài, cô biết rằng tối nay, chiếc vòng này sẽ bị đem ra so sánh, và bản thân cô cũng sẽ bị đặt lên bàn cân của sự phán xét.
Minh Triết bước lại gần, anh ôm lấy vai vợ, hơi ấm từ bàn tay anh phần nào làm dịu đi cái lạnh trong lòng cô. Minh Triết là người hiền lành nhất trong nhà họ Trịnh, anh thích nghiên cứu công nghệ hơn là những mưu đồ thương trường, và đó cũng là lý do mẹ anh – Bà Trịnh phu nhân – luôn coi anh là quân cờ yếu thế nhất.
Minh Triết cười buồn, anh hôn nhẹ lên tóc vợ:
Hai người bước xuống sảnh tiệc. Sự xuất hiện của họ ngay lập tức thu hút những ánh nhìn soi mói. Ở phía đối diện, Ngô Thanh Vân đang đứng cạnh chồng cô – Trịnh Minh Quang, người con cả đầy kiêu ngạo. Thanh Vân diện một bộ đầm dạ hội đỏ rực rỡ, bộ trang sức hồng ngọc trên người cô tỏa sáng chói mắt như một lời tuyên chiến về vị thế.
Diệp Anh mỉm cười, ánh mắt cô bình thản nhưng chứa đựng sự sắc sảo:
Thanh Vân nheo mắt, nụ cười có chút khựng lại. Cô ta không ngờ Diệp Anh lại có thể đáp trả nhẹ nhàng mà sâu cay như vậy.
Buổi tiệc chính thức bắt đầu khi Bà Trịnh phu nhân xuất hiện. Bà diện một bộ đồ đen tối giản nhưng quyền lực tuyệt đối toát ra từ ánh mắt sắc lẹm và phong thái uy nghiêm. Bà ngồi vào vị trí chủ tọa, tất cả mọi người đều im lặng tuyệt đối.
Thanh Vân tự tin bước lên, cô trình bày một chiến lược dựa trên sự thâu tóm và dùng quyền lực tài chính để áp chế đối thủ. Đó là một bản kế hoạch tàn nhẫn, mang đậm dấu ấn của nhà họ Ngô. Các cổ đông và thành viên gia tộc gật gù tán thưởng sự sắc bén của nàng dâu cả.
Đến lượt Diệp Anh. Cô không dùng những biểu đồ phức tạp, cô đứng trước mọi người và bắt đầu nói về “Tính nhân văn trong thương hiệu”. Cô chỉ ra rằng thị trường châu Âu hiện nay đang hướng về giá trị bền vững và sự kết nối cảm xúc, chứ không chỉ là sức mạnh đồng tiền. Cô đề xuất một chiến dịch quảng bá tôn vinh sự đa dạng văn hóa và trách nhiệm xã hội.
Trong khi cô nói, ánh mắt của Bà Trịnh phu nhân không rời khỏi gương mặt cô. Một sự im lặng bao trùm. Thanh Vân khẽ nhếch môi, cô ta cho rằng những lý tưởng của Diệp Anh là ngây thơ và nực cười trong giới kinh doanh.
Bà Trịnh phu nhân đặt ly rượu xuống, âm thanh khô khốc vang lên. Bà nhìn sang Diệp Anh, rồi nhìn sang Thanh Vân.
Thanh Vân tái mặt. Đây không còn là một sự phân công, đây là một cuộc đấu sống còn. Bà Trịnh phu nhân đang dùng hai nàng dâu để “nuôi hổ”, ai chiến thắng sẽ là người kế vị.
Diệp Anh cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô nhìn sang Minh Triết, thấy anh đang lo lắng nhìn mình. Cô biết, kể từ giây phút này, những bữa cơm gia đình sẽ không bao giờ còn bình yên nữa. Mặt nạ kim cương đã được gỡ bỏ, và cuộc chiến hoa hồng gai chính thức bắt đầu.
Tối hôm đó, sau khi tiệc tan, Diệp Anh đứng ngoài ban công nhìn xuống khu vườn đêm. Cô nhận ra rằng, để bảo vệ tình yêu và lý tưởng của mình, cô buộc phải trở thành một chiến binh. Trịnh Gia không có chỗ cho những kẻ nhút nhát. Cô chạm vào sợi dây chuyền trên cổ, thầm nhủ: “Minh Triết, em sẽ không để ai giẫm nát chúng ta đâu.”