Skip to main content

Bữa tiệc sinh nhật đẫm lệ và bản án của lòng người

Kinh Thành vào những ngày cuối thu, gió heo may thổi qua những tán cây cổ thụ, mang theo cái lạnh se sắt len lỏi vào từng ngóc ngách của căn biệt thự Lâm gia. Hôm nay là một ngày đặc biệt – sinh nhật lần thứ 40 của Thẩm Hoài Diệp.

Trong căn phòng trang điểm lộng lẫy, Hoài Diệp khẽ mỉm cười khi nhìn mình trong gương. Ở tuổi 40, vẻ đẹp của cô không còn rực rỡ như hoa hồng mới nở, mà mặn mà, đằm thắm như một viên ngọc trai đã qua mài dũa. Cô diện chiếc đầm nhung đen huyền bí, cổ đeo sợi dây chuyền “Ánh dương” – tác phẩm tâm huyết nhất mà cô vừa hoàn thành để kỷ niệm 20 năm ngày cưới.

  • Mẹ, hôm nay mẹ đẹp lắm! – Lâm Khải, con trai lớn của cô, bước vào cùng cô em gái Lâm Linh.

Hoài Diệp ôm hai con vào lòng, cảm thấy mọi sự hy sinh suốt 20 năm qua đều xứng đáng. Cô đã dành cả thanh xuân để chăm sóc gia đình này, chịu đựng sự khắt khe của mẹ chồng, làm việc quên ăn quên ngủ trong phòng chế tác để Lâm Thị có được vị thế như ngày hôm nay.

Dưới sảnh tiệc, tiếng nhạc giao hưởng du dương, rượu vang chảy tràn. Các quan khách thượng lưu đều đang chờ đợi sự xuất hiện của Chủ tịch Lâm Chính và phu nhân. Bà mẹ chồng – bà Cố – đứng giữa đám đông, diện bộ đồ trang sức kim cương lấp lánh do chính tay Hoài Diệp thiết kế, gương mặt bà ta toát lên vẻ cao ngạo và bí hiểm.

  • Thưa quý vị, hôm nay không chỉ là sinh nhật của con dâu tôi, mà tôi còn có một bất ngờ lớn muốn công bố. – Bà Cố cầm micro, giọng nói sang sảng nhưng chứa đầy sự tàn nhẫn.

Màn hình lớn của sảnh tiệc bỗng vụt sáng. Nhưng thay vì những hình ảnh chúc mừng, nó lại hiện lên một đoạn clip mờ ảo trong một khách sạn. Trong đó, một người phụ nữ có vóc dáng giống hệt Hoài Diệp đang ôm hôn thắm thiết một người đàn ông lạ mặt. Những tiếng xì xào bắt đầu vang lên như ong vỡ tổ.

Cả hội trường nín thở. Hoài Diệp đứng ở đầu cầu thang, toàn thân cô cứng đờ, tách rượu trên tay rơi xuống sàn nhà vỡ tan tành.

  • Không… không phải tôi! Đó là giả! – Hoài Diệp hét lên, giọng cô lạc đi vì bàng hoàng.

Lâm Chính, người chồng mà cô hằng tin tưởng, từ phía sau bước tới. Thay vì một sự bảo vệ, anh ta dành cho cô một cái tát trời giáng.

  • Thẩm Hoài Diệp! Cô thật ghê tởm! Tôi đã cung phụng cô suốt 20 năm, vậy mà cô dám làm nhục danh tiếng nhà họ Lâm ngay trong ngày sinh nhật mình sao? – Lâm Chính gầm lên, đôi mắt anh ta rực cháy một sự giận dữ đã được dàn dựng kỹ lưỡng.

Bà Cố bước lại gần, khuôn mặt bà ta méo mó vì sự đắc thắng:

  • Đàn bà lăng loàn thì không có tư cách ở lại Lâm gia. Nhìn cho kỹ đi, đây là đơn ly hôn và bằng chứng ngoại tình của cô. Cô hãy thu dọn đồ đạc và cút đi ngay lập tức. Hai đứa trẻ sẽ ở lại đây, nhà họ Lâm không thể để con cháu bị vấy bẩn bởi một người mẹ như cô!

Hoài Diệp nhìn xuống hai con, thấy chúng đang nhìn cô bằng ánh mắt thất vọng và ghê tởm. Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Cô nhận ra tất cả là một cái bẫy. Lâm Chính dạo gần đây đang bí mật qua lại với thiên kim tiểu thư nhà họ Trịnh – tập đoàn đá quý đang là đối thủ của Lâm Thị. Họ cần một lý do “hợp pháp” để tước đoạt toàn bộ cổ phần và bằng sáng chế của cô mà không phải chia tài sản.

  • Lâm Chính… bà Cố… hai người thật là tàn độc. – Hoài Diệp cười trong nước mắt, nụ cười của một người đã hoàn toàn tuyệt vọng – Tôi đã dành 20 năm để làm giàu cho các người, để rồi các người dùng cách này để đuổi tôi đi sao?
  • Câm miệng! – Bà Cố ném vali của cô ra giữa sảnh – Bảo vệ, đưa cô ta ra ngoài!

Giữa đêm mưa thu lạnh lẽo, Thẩm Hoài Diệp bị đẩy ra khỏi cổng biệt thự Lâm gia. Cô đứng đó, đôi chân trần trên nền đá lạnh, trong tay chỉ có chiếc túi xách nhỏ và bộ đồ đang mặc trên người. Phía sau cô, cánh cổng sắt nặng nề đóng sầm lại, tiếng cười đùa bên trong vẫn vang lên như một sự sỉ nhục cuối cùng.

40 tuổi, cô mất tất cả: chồng, con, sự nghiệp và danh dự. Hoài Diệp quỵ xuống mặt đường, tiếng khóc nghẹn ngào hòa cùng tiếng mưa. Nhưng trong khoảnh khắc tăm tối nhất đó, một tia sáng bỗng lóe lên trong đôi mắt cô. Sự hy sinh đã kết thúc, và từ đây, bản lĩnh của người đàn bà bị vứt bỏ sẽ bắt đầu trỗi dậy.