Đòn đánh chí mạng và Sự hối hận của kẻ phản bội
Chỉ trong vòng sáu tháng, giới thượng lưu Kinh Thành chấn động bởi sự xuất hiện của chuỗi nhà hàng “Hoài Niệm Jewelry & Dining”. Đây không chỉ là nơi phục vụ những món ăn cung đình tinh tế mà còn là không gian trưng bày những tác phẩm nội thất do chính Thẩm Nhược Hy thiết kế. Sự kết hợp giữa ẩm thực và nghệ thuật đã khiến “Hoài Niệm” trở thành biểu tượng mới của sự đẳng cấp.
Nhược Hy bây giờ không còn là người đàn bà lam lũ ở bến xe. Cô xuất hiện tại các buổi tiệc thương mại trong những bộ đầm quyền lực, thần thái rạng rỡ, sắc sảo. Sự trở lại của cô khiến những kẻ từng mỉa mai, khinh rẻ cô phải bàng hoàng, lo sợ.
Trong khi đó, Lục Thị đang rơi vào tình cảnh khốn cùng. Dự án phía Đông – hy vọng cuối cùng của Lục Thế Vinh – bị đình chỉ vì vướng sai phạm pháp lý mà Nhược Hy đã bí mật cung cấp cho cơ quan chức năng. Cổ phiếu sụt giảm, đối tác rút vốn, nợ ngân hàng chồng chất.
Một buổi chiều muộn, Lục Thế Vinh tìm đến trụ sở chính của Hoài Niệm. Hắn không còn vẻ oai phong của một chủ tịch, gương mặt hốc hác, bộ vest đắt tiền giờ đây trông thật kệch cỡm trên thân hình tiều tụy. Hắn phải đợi hơn ba tiếng đồng hồ mới được thư ký đưa vào gặp Nhược Hy.
Nhược Hy ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, thong thả nhấp trà sen, không thèm ngước mắt nhìn người chồng cũ.
- Nhược Hy… chúng ta nói chuyện được không? – Giọng Vinh run rẩy.
- Lục tổng, thời gian của tôi rất quý báu. Nếu anh đến để bàn về việc chuyển nhượng lại các mảnh đất lẻ của Lục Thị cho Hoài Niệm thì chúng ta có thể nói chuyện. Còn không, mời anh về. – Nhược Hy lạnh lùng.
Vinh quỳ sụp xuống sàn, đôi mắt đỏ hoe:
- Nhược Hy, anh sai rồi! Anh bị con nhỏ Diệp Kiều và mẹ anh mê hoặc. Anh đã nhận ra mình không thể sống thiếu em. Cô ta… cô ta đã ôm toàn bộ tiền tiết kiệm của anh bỏ trốn cùng gã nhân tình khác rồi. Mẹ anh bây giờ lại tái phát bệnh, bà ấy cứ nhắc tên em suốt. Em hãy cứu lấy anh, cứu lấy Lục Thị đi…
Nhược Hy đặt tách trà xuống, tiếng gốm sứ chạm vào mặt bàn gỗ vang lên khô khốc. Cô bước lại gần Vinh, nhìn anh ta bằng ánh mắt ghê tởm:
- Lục Thế Vinh, anh có nhớ đêm sinh nhật tuổi 40 của tôi không? Khi anh và mẹ anh ném tôi ra đường giữa cơn mưa, các người có nghĩ đến ngày này không? Khi anh và cô ta ân ái trên chiếc giường của tôi, anh có nghĩ đến “nghĩa vợ chồng” không?
Cô cúi xuống, ghé sát tai anh ta, giọng nói như tiếng rít của gió mùa đông:
- Mẹ anh nhắc tên tôi vì bà ấy cần một người hầu hạ không công, chứ không phải vì thương xót tôi. Còn anh, anh tìm tôi vì tiền, chứ không phải vì tình yêu. Lục Thị sẽ sụp đổ, đó là điều tất yếu. Và chính tay tôi sẽ thu mua lại nó với giá rẻ mạt nhất, để biến văn phòng chủ tịch của anh thành một… gian bếp thực hành của nhà hàng tôi.
- Em… sao em có thể tuyệt tình như vậy? – Vinh bàng hoàng nhìn người vợ từng dịu dàng, nhẫn nhịn.
- Sự tuyệt tình của tôi là món quà mà gia đình anh đã dày công tôi luyện cho tôi suốt 18 năm qua. – Nhược Hy đứng thẳng lưng, ra lệnh cho bảo vệ – Đưa Lục tổng ra ngoài. Và nhớ, từ nay về sau, tất cả những ai mang họ Lục đều không được phép bước chân vào bất kỳ chi nhánh nào của Hoài Niệm.
Nhìn bóng dáng Vinh bị kéo đi trong sự nhục nhã, Nhược Hy không thấy vui mừng, cô chỉ cảm thấy một sự thanh thản lạ kỳ. Cô đi đến cửa sổ, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Tuổi 40, cô đã mất tất cả để rồi nhận ra, thứ giá trị nhất không phải là hào môn giả tạo, mà là bản lĩnh để tự xây dựng nên hào môn cho chính mình.
Phượng hoàng đã thực sự tung cánh, rực rỡ và kiêu hãnh trên đống tro tàn của sự phản bội. Cuộc đời của Thẩm Nhược Hy, giờ đây mới thực sự là một huyền thoại.