Skip to main content

Lời xin lỗi dưới gốc đa già và Ánh sáng nơi cuối con đường

Ba tháng sau ca mổ định mệnh. Mỹ Thạnh bước vào mùa lúa chín, cánh đồng vàng rực một màu ấm áp, hương lúa thơm nồng nàn lan tỏa trong gió. Trần Lâm Nam bước đi chậm rãi trên con đường mòn dẫn ra gốc đa già. Sức khỏe anh đã hồi phục một cách thần kỳ, vết sẹo dài trước ngực là minh chứng cho một cuộc tái sinh.

Anh ngồi xuống gốc đa, nơi có nấm mồ của mẹ mình nay đã được xây cất lại khang trang nhưng vẫn giữ được vẻ giản dị, thanh tịnh. Nam không thấy cha mình đâu cả. Từ ngày anh tỉnh dậy, ông đã biến mất. Mọi người nói ông đã đi Mỹ, có người lại bảo ông đã đi tu. Nhưng Nam không tin. Anh biết cha mình đang ở đâu đó, vì mỗi sáng sớm khi anh ra mộ mẹ, anh đều thấy một nhành lan đất nung mới nặn, đất còn hơi ẩm, đặt ngay ngắn trên bia đá.

Nam cầm nhành lan hôm nay lên. Nó không được nặn bởi đôi bàn tay của một thợ gốm điêu luyện, nó vụng về, hơi méo mó, nhưng chứa đựng một sự trân trọng đến lạ kỳ.

  • Mẹ ơi… ông ấy về rồi, phải không mẹ? – Nam thì thầm.

Bỗng nhiên, từ phía sau gốc đa già, một bóng người gầy gộc, mặc bộ đồ nâu sòng cũ kỹ bước ra. Đó chính là Minh Viễn. Anh không đi Mỹ, không đi tìm hào quang nào cả. Anh đã bí mật ở lại Mỹ Thạnh, sống trong một căn chòi nhỏ bên bờ sông, ngày ngày nhào nặn đất sét để trả nợ tình thâm. Anh đã chấp nhận mất sạch tài sản, danh dự để được ở lại mảnh đất này, dù chỉ là một kẻ vô danh.

Viễn đứng sững lại khi thấy Nam. Anh định quay đầu bỏ chạy vì lời hứa với Thanh, nhưng tiếng gọi của Nam đã níu chân anh lại.

  • Cha!

Tiếng gọi ấy, lần đầu tiên không mang theo sự căm hận, mà là một sự nức nở, một sự tha thứ trọn vẹn. Viễn quay lại, nước mắt rơi lã chã trên gương mặt khắc khổ.

Nam bước tới, ôm lấy người cha mà anh từng ghét bỏ vào lòng.

  • Cha đừng đi đâu nữa. Mẹ đã tha thứ cho cha từ lâu rồi, tại sao cha lại không thể tha thứ cho chính mình?

Dưới gốc đa già, nơi 20 năm trước là khởi đầu của bi kịch, nay lại là nơi khép lại những vết thương. Viễn quỳ xuống trước mộ Hạnh, tay nắm chặt tay Nam.

  • Hạnh ơi… anh về rồi. Anh không mang theo tiền bạc, không mang theo hào môn. Anh chỉ mang về đây một tấm lòng đầy sẹo và một lời xin lỗi muộn màng. Cảm ơn em đã giữ lại cho anh một đứa con tuyệt vời. Cảm ơn em đã chờ đợi anh giữa lòng người bạc bẽo…

Gió lộng qua tán đa, lá xào xạc như tiếng vỗ tay của thiên nhiên. Minh Viễn nhận ra rằng, sự hy sinh đẫm nước mắt của Hạnh không phải là vô ích. Nó đã cảm hóa được một linh hồn lầm lạc, đã dạy cho anh biết thế nào là giá trị thực sự của một gia đình.

Từ đó về sau, xưởng gốm “Lan Đất Mỹ Thạnh” ra đời. Nam và Viễn cùng nhau nặn nên những nhành lan đất nung nổi tiếng khắp vùng. Họ không bán để lấy tiền, họ bán để gây quỹ cho những bệnh nhân tim nghèo. Mỗi nhành lan mang đi là một thông điệp: “Dù bạn có đi xa đến đâu, dù lòng người có bạc bẽo thế nào, hãy nhớ rằng dưới gốc đa già của cuộc đời, vẫn luôn có một nhành lan đợi bạn trở về”.

Bản giao hưởng của sự hy sinh đã kết thúc bằng những nốt nhạc trầm hùng, thanh thản. Minh Viễn không còn là tỷ phú, nhưng anh là người đàn ông giàu có nhất thế gian, vì anh có sự tha thứ của đứa con và tình yêu bất diệt của người vợ đã khuất. Dưới gốc đa già, ánh nắng buổi chiều vàng vọt nhưng rực rỡ, chiếu sáng lên ba nhành lan đất nung đặt cạnh nhau – cha, mẹ và con – vĩnh hằng và không bao giờ phai sắc.