Không gian thư viện của Phó gia vốn dĩ luôn tĩnh lặng như một hầm mộ của những tri thức cũ kỹ, nay bỗng chốc trở nên ngột ngạt bởi hơi thở của sự giận dữ và những âm mưu bị phơi bày. Bà Lâm Tuệ đứng đó, gương mặt quý phái được phủ một lớp phấn dày không giấu nổi vẻ đắc thắng cay độc. Xấp ảnh trên bàn – những góc chụp mập mờ giữa Thẩm Nhược Vũ và Mạc Duy – như những mũi tên độc nhắm thẳng vào danh dự của người phụ nữ mà con trai bà đang bảo vệ.
Nhược Vũ đứng lặng im, đôi bàn tay cô vẫn còn hơi ấm từ lòng bàn tay của Cận Thần vừa buông ra. Cô không hề hoảng loạn. Ở tuổi 32, sau khi đã thiết kế hàng trăm tòa nhà đứng vững trước bão tố, cô biết rằng nền móng vững chắc nhất của một con người chính là sự tự trọng. Cô thong thả cầm một bức ảnh lên, nhìn lướt qua rồi mỉm cười – một nụ cười nhạt nhẽo nhưng đầy sức nặng.
Bà Tuệ tái mặt, định lên tiếng cắt lời nhưng Cận Thần đã bước lên phía trước. Anh không nhìn vào xấp ảnh, anh chỉ nhìn vào bức phác thảo mười năm trước đang nằm trên bàn.
Cận Thần không trả lời mẹ mình. Anh quay sang Nhược Vũ, ánh mắt thâm trầm giờ đây chỉ còn sự dịu dàng vô hạn. Trước sự chứng kiến của người mẹ quyền lực, vị Tổng tài lạnh lùng ấy thong thả lấy từ trong túi áo ra bản hợp đồng hôn nhân mà họ đã ký mười tháng trước.
“Xoẹt… xoẹt…”
Những mảnh giấy trắng bay lả tả trong không trung như những cánh hoa tàn giữa mùa đông. Nhược Vũ sững sờ nhìn anh. Đó là bản hợp đồng bảo vệ quyền lợi cho cô, cũng là sợi dây xích cuối cùng ngăn cách trái tim họ.
Anh quay lại nhìn bà Tuệ, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết:
Bà Lâm Tuệ ngã quỵ xuống ghế sofa, chiếc quạt cầm tay rơi xuống sàn. Bà chưa bao giờ thấy con trai mình kiên quyết đến thế. Sự bạc bẽo của bà cuối cùng đã vấp phải bức tường thành mang tên “chân tình”.
Ba tháng sau.
Đỉnh tòa tháp trung tâm phía Đông – công trình vĩ đại nhất trong sự nghiệp của Thẩm Nhược Vũ – đêm nay rực rỡ ánh đèn laser. Đây không phải là một buổi tiệc hào môn với hàng ngàn khách mời xã giao. Chỉ có 50 người bạn thân thiết nhất và gia đình thực sự.
Nhược Vũ diện chiếc váy cưới do chính cô phác thảo ý tưởng. Nó không cầu kỳ với những lớp ren rườm rà, mà thanh thoát, tinh tế với những đường cắt hiện đại, phản chiếu ánh sao trời Paris nơi cô từng theo học. Cô đứng trên bục kính cao nhất, nơi có thể nhìn bao quát cả Kinh Thành đang lên đèn.
Phó Cận Thần bước đến bên cô, anh không mặc bộ suit đen quen thuộc mà chọn một bộ lễ phục màu trắng kem, trông anh trẻ trung và bớt đi phần sắc sảo. Anh nắm lấy tay cô, đôi bàn tay của người kiến trúc sư và người thương nhân đan chặt vào nhau.
Nhược Vũ tựa đầu vào vai anh, nhìn những ánh đèn lấp lánh phía dưới chân mình:
Dưới sự chứng kiến của Phó lão gia – người duy nhất mỉm cười hạnh phúc trong suốt buổi lễ, và cả bà Lâm Tuệ (người cuối cùng cũng đã chọn cách im lặng để giữ lại đứa con trai duy nhất), họ trao cho nhau nhẫn cưới. Lần này, không có điều khoản “không được yêu”, không có thời hạn 2 năm. Chỉ có lời thề nguyền của những người trưởng thành: Trân trọng, thấu hiểu và che chở đến hơi thở cuối cùng.
Khi pháo hoa rực rỡ bùng nổ trên bầu trời Kinh Thành, Phó Cận Thần cúi xuống đặt một nụ hôn sâu lên môi vợ mình. Nụ hôn ấy không còn vị đắng của toan tính, mà ngọt ngào như mùi hương hoa nhài đêm mùa hạ.
Ở tuổi 32 và 35, họ nhận ra rằng hào môn có thể bạc bẽo, thế gian có thể đầy rẫy dối lừa, nhưng chỉ cần hai linh hồn đủ chín chắn và dũng cảm để tin vào nhau, họ có thể xây dựng nên một đế chế hạnh phúc cho riêng mình ngay trên đỉnh cao của danh vọng.