Skip to main content

BẠCH NGUYỆT QUANG TRỞ VỀ VÀ BẢN LĨNH CỦA CHÍNH THẤT

Tiếng mưa gõ nhịp trên mái tôn của căn hộ cũ vốn dĩ mang lại cảm giác bình yên, giờ đây lại như những tiếng trống dồn dập trong lòng Thẩm Tư Duệ. Cô nhìn Lục Cận Ngôn vội vã khoác chiếc áo khoác cũ, ánh mắt anh xao động một cách lạ thường – thứ ánh sáng mà suốt mấy ngày chung sống, cô chưa từng thấy qua.

  • “Lục tổng, anh định đi đâu giữa đêm mưa thế này?” – Tư Duệ đứng ở cửa phòng, giọng cô vẫn bình thản nhưng bàn tay khẽ siết chặt vạt áo.

Lục Cận Ngôn dừng bước, anh không quay đầu lại, giọng trầm xuống:

  • “Lâm Thanh đang gặp nguy hiểm ở sân bay. Tôi phải đi đón cô ấy. Tư Duệ, chuyện này rất phức tạp, tôi sẽ giải thích sau.”

Cánh cửa đóng lại với một tiếng “cạch” khô khốc. Thẩm Tư Duệ đứng lặng trong căn phòng 40 mét vuông, nhìn bát mì vẫn còn bốc khói trên bàn. Hóa ra, “hợp đồng hôn nhân” và những rung động vừa nhen nhóm vẫn không thể thắng nổi một cuộc điện thoại của người cũ.

Sự xuất hiện của “Bạch Nguyệt Quang”

Tại sân bay quốc tế, giữa ánh đèn neon lạnh lẽo, một người phụ nữ với vẻ ngoài yếu đuối, mặc chiếc váy trắng mong manh đang run rẩy đứng cạnh đống hành lý. Đó là Lâm Thanh – người con gái từng khiến Lục Cận Ngôn chống lại cả gia tộc mười năm trước.

Khi Lục Cận Ngôn xuất hiện, Lâm Thanh lao vào lòng anh, khóc nức nở:

  • “Cận Ngôn, em xin lỗi… em không còn nơi nào để đi cả. Bọn họ đang đòi nợ anh trai em, họ muốn bắt em…”

Lục Cận Ngôn khựng lại, đôi tay định ôm lấy cô bỗng cứng đờ. Anh nhận ra, cảm giác khi ôm Lâm Thanh không còn mang lại sự ấm áp khiến anh an tâm như khi ở cạnh Thẩm Tư Duệ trong căn bếp nhỏ. Nhưng vì trách nhiệm và ký ức cũ, anh vẫn đưa cô về… chính căn hộ của Thẩm Tư Duệ.

Cuộc chiến ngầm trong căn hộ 40m2

Mở cửa bước vào nhà, Lục Cận Ngôn bắt gặp Thẩm Tư Duệ đang thong thả ngồi đọc tài liệu tài chính, trên bàn đã chuẩn bị sẵn một bộ đồ lót và khăn tắm mới.

  • “Sofa hôm nay nhường cho Lâm tiểu thư, Lục tổng có thể vào phòng ngủ… sàn nhà vẫn còn chỗ.” – Tư Duệ không ngẩng đầu, giọng nói mang tính chất “công vụ” tối đa.

Lâm Thanh nhìn quanh căn phòng lụp xụp, ánh mắt hiện lên vẻ khinh miệt nhưng nhanh chóng thay thế bằng vẻ đáng thương:

  • “Cận Ngôn, đây là… thư ký của anh sao? Sao cô ấy lại ở nhà anh?”

Lục Cận Ngôn chưa kịp trả lời, Thẩm Tư Duệ đã đứng dậy, tháo chiếc kính gọng đen ra, để lộ đôi mắt sắc sảo:

  • “Đính chính một chút, tôi là vợ hợp pháp của anh ấy. Và đây là nhà của tôi, Lục tổng hiện đang được tôi ‘bao nuôi’. Lâm tiểu thư nếu muốn ở lại, xin hãy tuân thủ nội quy: 6 giờ sáng dậy lau nhà, phí lưu trú là 500 tệ một ngày.”

Lâm Thanh tái mặt, quay sang nhìn Lục Cận Ngôn với đôi mắt đẫm lệ. Nhưng thay vì bảo vệ cô, Lục Cận Ngôn lại khẽ nhếch môi, anh nhận ra cô thư ký nhỏ của mình đang “ghen” một cách đầy bản lĩnh.

Âm mưu của Lục Lão Gia

Sáng hôm sau, thông tin Lâm Thanh trở về và ở chung nhà với vợ chồng Lục Cận Ngôn tràn lan trên các mặt báo lá cải. Đây chính là đòn chí mạng của Lục lão gia. Ông muốn dùng Lâm Thanh để phá vỡ sự tín nhiệm của các cổ đông dành cho Thẩm Tư Duệ, đồng thời ép Cận Ngôn phải lộ sơ hở trong cuộc hôn nhân hợp đồng.

Tại tập đoàn, các cổ đông bắt đầu xôn xao:

  • “Lục phu nhân thật sự là ai? Tại sao Lục tổng lại đưa tình cũ về nhà? Đây có phải là một vụ lừa đảo tình cảm để giữ ghế CEO không?”

Giữa vòng vây của sự chỉ trích, Thẩm Tư Duệ bước vào phòng họp với phong thái của một nữ vương. Cô ném lên bàn một tập hồ sơ tài chính:

  • “Lâm Thanh trở về không phải vì tình cũ, mà vì cô ta đang nợ một khoản tiền khổng lồ từ các sòng bài ở Macau. Và kẻ đứng sau mua lại toàn bộ số nợ đó để ép cô ta về đây diễn kịch, chính là Tống phu nhân của tập đoàn Tống Thị.”

Thẩm Tư Duệ quay sang nhìn Lục lão gia, ánh mắt không hề nao núng:

  • “Ông nội, ông muốn thử thách lòng trung thành của cháu bằng một người đàn bà nợ nần sao? Quá coi thường cháu rồi.”

Đúng lúc đó, Lục Cận Ngôn bước vào. Lần này, anh không còn mặc bộ đồ cũ mà diện bộ vest thủ công cao cấp nhất, khí chất vương giả quay trở lại hoàn toàn. Anh đi đến bên cạnh Thẩm Tư Duệ, nắm chặt lấy tay cô trước mặt toàn bộ hội đồng quản trị.

  • “Cảm ơn ông nội đã mang Lâm Thanh về để con nhận ra một điều: Quá khứ chỉ là đống tro tàn, còn người phụ nữ đứng cạnh con lúc này mới là người cùng con thống trị Lục Thị. Từ hôm nay, con sẽ chính thức khôi phục chức vụ, và Thẩm Tư Duệ sẽ là Phó Tổng giám đốc điều hành.”

Cái kết của những kẻ phá hoại

Lâm Thanh bị trục xuất ngay lập tức sau khi âm mưu tống tiền bị bại lộ. Tống Nhã và gia đình họ Tống cũng bị Lục Cận Ngôn dùng các đòn bẩy tài chính đánh sập hoàn toàn vì dám đụng vào “người phụ nữ của anh”.

Đêm cuối cùng trong căn hộ 40 mét vuông trước khi chuyển về biệt thự, Lục Cận Ngôn nhìn Thẩm Tư Duệ đang thu dọn đồ đạc, anh bất ngờ ôm cô từ phía sau, vùi đầu vào cổ cô:

  • “Tư Duệ, cái thai giả đó… chúng ta thực sự nên biến nó thành thật đi.”

Thẩm Tư Duệ đỏ mặt, định đẩy anh ra nhưng sức lực của vị tổng tài “mắc cạn” giờ đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết:

  • “Lục tổng, anh vẫn còn nợ tôi 1000 tệ tiền cơm đấy.”
  • “Tôi dùng cả đời này và 51% cổ phần Lục Thị để trả nợ cho em, được không?”

Dưới ánh đèn neon của thành phố, vị vua đã lấy lại được vương quốc, và anh nhận ra báu vật quý giá nhất không phải là tiền bạc, mà là cô thư ký nhỏ đã cùng anh đi qua những ngày mưa bão.