Skip to main content

MÙA XUÂN TRÊN ĐỈNH SÓNG VÀ BẢN VẼ CỦA HẠNH PHÚC

Đêm Gala kỷ niệm 5 năm thành lập Thương xá Phước Lộc Thọ được tổ chức tại một khách sạn hạng sang ngay bờ biển Long Beach. Ánh đèn pha lê lộng lẫy phản chiếu xuống sàn đá cẩm thạch, tiếng nhạc giao hưởng du dương hòa quyện với mùi rượu vang thượng hạng. Giới tinh hoa người Hoa và người Việt tại California đều có mặt, diện những bộ trang phục đắt đỏ nhất, cười nói về những dự án nghìn tỷ.

Lâm Nhất Phong đứng ở ban công tầng thượng, nhìn ra đại dương mênh mông. Anh diện bộ suit đen được cắt may thủ công tại London, khí chất ngời ngời như một vị vương tử vừa giành lại vương quốc. Trong tay anh là ly rượu vang đỏ thẫm như máu, nhưng ánh mắt anh lại trống rỗng. Một tuần qua, kể từ ngày Lệ Quân rời đi, anh đã thắng mọi ván bài tài chính, nhưng mỗi khi trở về căn hộ sang trọng, anh chỉ thấy hơi lạnh của sự cô độc bủa vây.

  • “Nhất Phong, hôm nay là ngày của cậu. Tại sao lại đứng đây một mình?” – Giọng nói của Huỳnh Đại vang lên từ phía sau. Hắn ta thong thả bước tới, gương mặt béo tốt đầy vẻ tự mãn của một kẻ vừa hoàn thành một đại dự án.

Nhất Phong quay lại, nụ cười trên môi anh lạnh đến thấu xương:

  • “Chú Huỳnh, cháu đang nghĩ về cha cháu. Cháu đang tự hỏi, nếu ông ấy đứng ở đây lúc này, ông ấy sẽ nói gì với người bạn thân thiết nhất của mình?”

Gương mặt Huỳnh Đại khựng lại trong một tích tắc, nhưng gã nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản:

  • “Cha cậu chắc chắn sẽ tự hào về cậu. Nhất Phong, sau tối nay, chúng ta sẽ ký bản hợp đồng sáp nhập. Toàn bộ khu Bolsa này sẽ là của chúng ta.”
  • “Không, chú Huỳnh.” – Nhất Phong đặt ly rượu xuống lan can, ánh mắt sắc như dao – “Sau tối nay, toàn bộ khu Bolsa này sẽ thuộc về quỹ bảo trợ người tị nạn mang tên Lâm lão gia. Còn chú… chú sẽ phải đi đến một nơi mà cha cháu đã từng phải ở.”

Cuộc lật bài đỉnh cao

Trước sự bàng hoàng của Huỳnh Đại, Nhất Phong lấy từ trong túi áo ra một chiếc máy ghi âm nhỏ và một tập hồ sơ dày cộm.

  • “Chú có biết tại sao Trương Đại Hổ lại tìm đến cháu không? Không phải vì gã muốn đòi nợ, mà vì gã không thể nhìn chú nuốt chửng cả gia tộc nhà họ Lâm thêm một lần nào nữa. Đại Hổ đã giữ toàn bộ chứng từ chuyển khoản của chú cho những tay sai ở Hong Kong năm 1978. Và quan trọng hơn…”

Nhất Phong bật máy ghi âm. Giọng của một người đàn ông lạ mặt vang lên, khai nhận về việc đã hạ độc cha của Nhất Phong trong tù theo lệnh của một người mang tên “Henry Huynh”.

  • “FBI và IRS đã nhận được toàn bộ tài liệu về việc chú rửa tiền qua các sòng bài lậu. Dự án bất động sản của chú thực chất là một cái bẫy nợ mà cháu đã âm thầm giăng ra suốt ba tháng qua. Chú Huỳnh, chú đã thua rồi.”

Huỳnh Đại tái mặt, đôi mắt vằn tia máu nhìn Nhất Phong với vẻ điên cuồng:

  • “Mày… thằng ranh con! Mày nghĩ mày có thể hạ được tao sao? Tao đã mua chuộc toàn bộ khu này rồi!”

Hắn ta định rút điện thoại gọi người, nhưng từ phía bóng tối, Trương Đại Hổ bước ra, trên tay cầm một khẩu súng đã lên nòng, nhắm thẳng vào ngực Huỳnh Đại.

  • “Huỳnh Đại, nợ máu phải trả bằng máu. Tao đã chờ ngày này mười năm rồi.” – Giọng Đại Hổ khàn đặc, chứa đầy hận thù.
  • “Dừng lại, chú Hổ!” – Nhất Phong hét lên, anh bước tới đứng giữa hai người – “Đừng giết hắn. Nếu chú giết hắn, chú cũng sẽ giống hắn. Hãy để pháp luật trừng trị hắn. Chúng ta đã mất quá nhiều người rồi, cháu không muốn mất thêm chú nữa.”

Trong giây phút căng thẳng tột độ, tiếng còi xe cảnh sát vang dội dưới chân khách sạn. Những đặc vụ FBI ập vào sảnh chính. Huỳnh Đại đổ gục xuống sàn, không phải vì đạn, mà vì sự sụp đổ hoàn toàn của đế chế tội ác mà hắn đã dày công xây dựng trên xương máu của bạn thân.

Trương Đại Hổ hạ súng xuống, ánh mắt gã nhìn Nhất Phong đầy sự trân trọng:

  • “Nhất Phong, cậu quả thực là con trai của Lâm lão gia. Cậu có trái tim của một người quân tử, thứ mà ta và Huỳnh Đại vĩnh viễn không bao giờ có được.”

Đại Hổ thong thả bước về phía cảnh sát, tự tay đưa đôi bàn tay lấm lem tội lỗi vào chiếc còng số tám. Gã đã chọn cách tự thú để bảo vệ tương lai cho Nhất Phong, người duy nhất khiến gã còn tin vào sự lương thiện.

Hành trình đi tìm bến đỗ

Một tháng sau.

Lâm Nhất Phong đứng giữa thương xá Phước Lộc Thọ náo nhiệt. Toàn bộ tài sản bất chính của Huỳnh Đại đã được chuyển vào quỹ từ thiện. Anh đã lấy lại được danh dự cho cha, nhưng trái tim anh vẫn là một hố đen thăm thẳm. Những bản hợp đồng hàng triệu đô giờ đây chỉ là những tờ giấy lộn khi không có người phụ nữ anh yêu đứng cạnh để chia sẻ.

Anh giao lại quyền quản lý tiệm ăn Nhất Quân cho bà Sáu chủ xưởng may, rồi xách chiếc vali nhỏ, mua một vé xe khách đi San Jose. Anh không mang theo tiền bạc, không mang theo danh tiếng, chỉ mang theo một chiếc nhẫn cỏ khô héo và một trái tim đầy hối lỗi.

Tại một bãi biển nhỏ ở Huntington, nơi những con sóng vỗ rì rào vào vách đá, anh nhìn thấy một quán ăn nhỏ lụp xụp mang tên “Mùa Xuân Phương Nam”. Mùi hủ tiếu gõ thơm nồng nàn lan tỏa trong không khí, xua tan cái lạnh của gió biển.

Phía sau quầy hàng, một người phụ nữ diện bộ đồ bà ba giản dị, mái tóc búi cao đang lúi cúi trụng bánh hủ tiếu. Bên cạnh cô là một bà cụ đang thong thả nhặt rau. Đó chính là Lệ Quân và mẹ cô.

Nhất Phong đứng lặng người ở cửa quán. Anh không dám bước vào. Anh sợ sự xuất hiện của mình sẽ lại mang theo bão tố cho cuộc đời bình yên của cô.

  • “Cho tôi… một bát hủ tiếu gõ. Nhiều hẹ, không hành.” – Giọng Nhất Phong run rẩy.

Triệu Lệ Quân khựng lại. Đôi bàn tay đang cầm vá của cô run lên bần bật. Cô không ngẩng đầu, nhưng những giọt nước mắt đã rơi xuống bát nước lèo nóng hổi.

  • “Quán tôi… không bán cho người lạ. Chỉ bán cho những người biết đường về nhà.”

Nhất Phong bước tới, anh quỳ xuống bên cạnh quầy gỗ, nắm lấy bàn tay thô ráp của cô:

  • “Quân ơi, anh về nhà rồi. Anh đã bỏ lại con dao, bỏ lại hận thù, bỏ lại cả hào quang giả dối kia ở phía sau rồi. Em có thể… cho anh làm người bưng bê ở đây cả đời được không?”

Lệ Quân quay lại, nhìn người đàn ông trước mặt. Nhất Phong của cô đã không còn vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn của một doanh nhân. Anh trở lại là chàng trai nghèo của gánh hàng rong năm nào, với đôi mắt chân thành và ấm áp.

Cô ôm lấy đầu anh, khóc nức nở. Mẹ của Lệ Quân đứng bên cạnh, khẽ mỉm cười và đi vào phía sau, nhường lại không gian cho hai tâm hồn vừa tìm thấy nhau sau một vòng định mệnh nghiệt ngã.

Đoạn kết của những người mưu sinh

Một năm sau.

Nhà hàng “Nhất Quân” trên bãi biển Huntington trở thành một trong những địa điểm nổi tiếng nhất California. Không phải vì nó sang trọng, mà vì mỗi bát hủ tiếu ở đây đều chứa đựng hương vị của sự bao dung và niềm hy vọng.

Lâm Nhất Phong và Triệu Lệ Quân giờ đã là vợ chồng. Họ không còn mơ về những tòa nhà cao tầng hay những đế chế tài chính. Mỗi sáng, họ cùng nhau đi chợ mua nguyên liệu tươi ngon nhất, chiều cùng nhau đi dạo trên bãi cát, nhìn bé trai đầu lòng của họ đang đùa nghịch với sóng biển.

Đất Mỹ này vẫn khắc nghiệt, vẫn đầy rẫy những thử thách, nhưng với họ, nó đã không còn là nơi lạ lẫm. Họ đã bám rễ, đã đơm hoa kết trái từ chính những giọt mồ hôi và nước mắt của sự sinh tồn.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của quán ăn đêm, Nhất Phong lấy ra một tấm bản vẽ mới. Đó không phải là bản vẽ nhà hàng, mà là bản vẽ của một ngôi trường học dành cho trẻ em người Việt, người Hoa tại Little Saigon.

  • “Quân này, anh nhận ra mưu sinh không chỉ là kiếm tiền cho mình, mà là tạo ra con đường cho những người đi sau.”

Lệ Quân tựa đầu vào vai anh, nhìn ra biển cả mênh mông nơi những con tàu vẫn đang cập bến. Cô biết rằng, dù bão tố có đến một lần nữa, đôi bàn tay của Nhất Phong sẽ luôn ở đó, nắm chặt lấy tay cô, cùng nhau đi qua mọi mùa đông của cuộc đời.

Mùa xuân thực sự đã về trên đỉnh những con sóng bạc đầu.