Đại tiệc Hoắc Gia và màn kịch hoàn hảo
Buổi đại tiệc kỷ niệm 50 năm Hoắc Thị được tổ chức tại khách sạn sang trọng nhất Kinh Thành. Hàng ngàn khách mời là những chính khách, doanh nhân và những gia tộc có máu mặt đều có mặt. Đây là lúc bà Trần Ngọc Lan phô diễn sự phồn vinh và nề nếp gia phong của nhà họ Hoắc trước toàn xã hội.
Thẩm Ý được bà Lan đích thân chọn cho một bộ sườn xám màu đỏ thẫm, thêu rồng phượng bằng chỉ vàng lộng lẫy nhưng lại vô cùng gò bó. Bà muốn cô xuất hiện như một bức tượng ngọc bích xinh đẹp, chỉ biết mỉm cười và đứng cạnh Đình Phong như một món đồ trang trí đắt tiền.
Bà Lan thì thầm bên tai Thẩm Ý trước khi bước vào sảnh tiệc. Thẩm Ý mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng không chạm đến đáy mắt:
Bữa tiệc diễn ra trong không khí hào nhoáng nhưng giả tạo. Hoắc Đình Phong bận rộn tiếp khách, thỉnh thoảng anh quay lại nắm lấy tay Thẩm Ý, cảm thấy tự hào vì vợ mình trông thật rực rỡ và đoan trang. Các quý bà thượng lưu vây quanh bà Lan, không ngớt lời khen ngợi bà có được một cô con dâu vừa xinh đẹp vừa biết điều.
Đúng lúc buổi lễ đang ở cao trào, khi Hoắc Đình Phong chuẩn bị lên sân khấu để phát biểu về tầm nhìn tương lai của tập đoàn, màn hình lớn phía sau anh bỗng nhiên gặp sự cố kỹ thuật. Thay vì chiếu những hình ảnh lịch sử của tập đoàn, màn hình bỗng hiện lên một đoạn video ngắn.
Trong video, ánh sáng lờ mờ của phòng tư vấn hiện ra. Tiếng nói của bác sĩ Vương vang lên rõ mồn một: Nếu cô không hợp tác, tôi buộc phải báo cáo với bà chủ về việc cần thiết phải dùng đến thuốc an thần liều mạnh và cách ly cô một thời gian để theo dõi. Tiếp đó là giọng nói lạnh lùng của bà Lan: Đàn bà gả vào hào môn, nếu không sinh được người nối dõi, thì chẳng khác nào một cái cây không quả, chỉ tốn đất mà thôi.
Cả hội trường rộng lớn bỗng chốc im phăng phắc như một nấm mồ. Những ánh mắt kinh ngạc, mỉa mai và soi mói đổ dồn về phía bà Lan đang đứng chết trân ở hàng ghế đầu. Gương mặt bà vốn được trang điểm kỹ lưỡng giờ đây trở nên trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.
Thẩm Ý thong thả bước lên sân khấu, cô không hề bối rối mà ngược lại, khí chất của cô bỗng chốc trở nên mạnh mẽ và uy nghiêm lạ kỳ. Cô cầm lấy micro, nhìn xuống hàng ngàn khách mời, giọng nói thanh thoát nhưng đanh thép:
Hoắc Đình Phong đứng trên sân khấu ngay cạnh cô, anh bàng hoàng nhìn vợ mình. Một cảm giác hổ thẹn, tức giận và cả sự ngưỡng mộ trỗi dậy đồng lúc trong lòng anh. Anh nhìn sang mẹ mình, thấy bà Lan đang suy sụp hoàn toàn, danh tiếng mà bà dày công xây dựng suốt nửa đời người đã tan thành mây khói chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Đình Phong gầm nhẹ, định kéo tay cô xuống. Nhưng Thẩm Ý gạt tay anh ra, ánh mắt cô nhìn anh chứa đầy sự thất vọng nhưng cũng đầy kiên định:
Cả hội trường bắt đầu xôn xao, những tiếng bàn tán nổ ra như pháo rang. Thẩm Ý không chờ đợi phản ứng của ai, cô cởi bỏ chiếc trâm cài tóc vàng ròng quý giá ném xuống sàn nhà – biểu tượng của thân phận con dâu Hoắc gia – rồi thong thả bước đi giữa dòng người đang rẽ lối cho cô. Cô bước ra khỏi khách sạn, hít một hơi thật sâu không khí lạnh giá của đêm mùa đông. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô cảm thấy lồng ngực mình thật nhẹ nhõm.
Trận chiến tại bữa tiệc chỉ là bắt đầu. Thẩm Ý biết rằng bà Lan sẽ không để cô yên, và Hoắc gia sẽ dùng mọi quyền lực để vùi dập cô sau màn công khai này. Nhưng cô không còn sợ hãi nữa. Vì cô đã tìm lại được chính mình, và vì cô biết rằng, ánh sáng của sự thật một khi đã bùng lên thì không có màn sương nào của Hoắc gia có thể che lấp được nữa.
Tối hôm đó, Thẩm Ý không quay về dinh thự. Cô trở về căn hộ nhỏ cũ kỹ của mình, nơi những bản thiết kế dang dở vẫn còn nằm đó đợi cô. Cô bắt đầu chuẩn bị cho một cuộc ly hôn chấn động Kinh Thành và một cuộc sống mới, nơi cô là nữ chính của chính cuộc đời mình, không còn là quân cờ trong tay bất kỳ ai.