Trận chiến trong phòng tối và sự thức tỉnh của bản năng
Sáng hôm sau, dinh thự Hoắc gia vẫn chìm trong bầu không khí tĩnh mịch đáng sợ. Những người hầu đi lại khẽ khàng như những bóng ma, tuyệt đối không ai dám phát ra tiếng động. Thẩm Ý thức dậy với đôi mắt thâm quầng và một tâm hồn đầy vết xước. Cô vừa bước xuống lầu đã thấy quản gia đứng đợi sẵn với một vẻ mặt vô hồn:
Thẩm Ý siết chặt nắm tay. Bác sĩ Vương chính là người đã điều trị cho người đàn bà khốn khổ trong cuốn nhật ký mà cô đã đọc. Việc bà Lan mời ông ta đến không phải để chữa bệnh cho cô, mà là để dán một cái nhãn lên trán cô, tước đoạt đi tư cách làm một người bình thường của cô trước mặt Đình Phong và xã hội.
Phòng tư vấn vốn là một căn phòng hẹp, ánh sáng chỉ lọt qua một khe cửa nhỏ, tạo nên những dải bụi lơ lửng trong không trung. Bác sĩ Vương ngồi đó, một người đàn ông trung niên với cặp kính cận dày cộm và nụ cười công nghiệp giả tạo.
Câu hỏi của ông ta mang theo một cái bẫy ngôn từ tinh vi. Thẩm Ý bình thản ngồi xuống đối diện, cô nhìn thẳng vào đôi mắt sau lớp kính của ông ta, không hề có một chút sợ hãi.
Bác sĩ Vương khựng lại, nụ cười trên môi ông ta cứng đờ. Ông ta không ngờ một người con dâu mới gả vào lại có thể sắc sảo và điềm tĩnh đến vậy. Ông ta ghi chép gì đó vào cuốn sổ, giọng nói trở nên lạnh lùng hơn:
Thẩm Ý chợt nhận ra, trong căn phòng này, sự thật không có giá trị. Giá trị duy nhất là những gì bà Lan muốn nghe. Cô bỗng nhiên thay đổi thái độ, nụ cười nhạt hiện trên môi nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự toan tính lạnh lùng:
Cô biết mình phải giả vờ phục tùng. Nếu cô càng chống đối, bà Lan càng có lý do để tống cô vào một viện tâm thần tư nhân nào đó. Cô cần thời gian, và cô cần một cơ hội để lật ngược thế cờ trước mặt tất cả mọi người.
Suốt một tuần sau đó, Thẩm Ý trở thành một người con dâu ngoan ngoãn lạ thường. Cô uống thuốc đúng giờ (dù sau đó đều tìm cách nôn ra), cô chép gia huấn mà không phàn nàn, và cô tuyệt đối không nói đến chuyện đi làm lại. Bà Lan nhìn thấy sự thay đổi này thì có chút đắc ý, bà tin rằng mình đã hoàn toàn thuần hóa được con ngựa hoang mang tên Thẩm Ý.
Nhưng bà không biết rằng, mỗi tối khi Đình Phong vắng nhà, Thẩm Ý đều bí mật ghi âm lại những cuộc đối thoại đầy tính áp đặt của bà Lan và những lời đe dọa của bác sĩ Vương bằng một thiết bị siêu nhỏ mà cô đã nhờ một người bạn cũ ở văn phòng thiết kế bí mật gửi đến. Cô đang âm thầm tích lũy vũ khí cho trận chiến quyết định tại buổi đại tiệc kỷ niệm 50 năm thành lập tập đoàn Hoắc Thị – sự kiện lớn nhất của gia tộc.
Hoắc Đình Phong thấy vợ mình ngoan ngoãn hơn thì trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Anh tưởng rằng mọi mâu thuẫn đã được giải quyết bằng sự khoan dung của mẹ và sự thấu hiểu của vợ. Anh đâu biết rằng, sự im lặng của Thẩm Ý chính là sự im lặng của một cơn bão đang tích tụ năng lượng, và mục tiêu của cơn bão đó chính là phá nát những quy tắc mục nát đang bao trùm lấy cuộc đời họ.