Skip to main content

Cú bắt tay định mệnh và Sự trỗi dậy của thương hiệu Hoài Niệm

Mùa đông Kinh Thành năm nay đến sớm hơn thường lệ, những cơn gió bấc hun hút thổi qua con hẻm nhỏ bến xe phía Tây, mang theo cái lạnh thấu xương. Thế nhưng, dưới mái hiên của gánh bún “Hoài Niệm”, không khí lúc nào cũng ấm sực mùi thơm của nước dùng và hơi người chen chúc.

Thẩm Nhược Hy lúc này không còn là “bà chủ sang chảnh” hay ngượng ngùng của những ngày đầu. Cô mặc một chiếc tạp dề sạch sẽ, đôi bàn tay thoăn thoắt thái giò, đôi mắt tinh anh quán xuyến mọi việc từ khâu chuẩn bị nguyên liệu đến việc tiếp khách. Gánh bún của cô bây giờ không chỉ phục vụ người lao động nghèo, mà thi thoảng còn có những chiếc xe sang dừng ở đầu hẻm, những vị khách ăn mặc lịch thiệp lặn lội vào tận đây chỉ để nếm thử vị bún thang “đúng chất cung đình” mà Nhược Hy chế biến.

Một buổi tối muộn, khi khách đã vơi dần, một người đàn ông trung niên với phong thái đĩnh đạc, diện bộ vest xám tro sang trọng bước vào quán. Ông ta không ngồi vào những bộ bàn ghế nhựa thấp lè tè như những khách khác mà đứng lặng nhìn Nhược Hy đang tỉ mẩn vớt bọt cho nồi nước dùng.

  • Một bát bún thang, nhiều rau răm, không lấy thịt gà công nghiệp. – Giọng nói trầm thấp, uy quyền vang lên.

Nhược Hy khựng lại. Cô ngước lên, đôi mắt nheo lại vì làn khói nghi ngút nhưng trí nhớ của một người làm kinh doanh mười mấy năm không cho phép cô quên gương mặt này. Đó là Phạm Minh Quân – Chủ tịch tập đoàn Phạm Gia, đối thủ truyền kiếp và cũng là người từng khiến Lục Thế Vinh phải mất ăn mất ngủ vì những đòn tấn công trên thị trường bất động sản.

Nhược Hy điềm tĩnh đáp:

  • Thưa ông Phạm, quán con không có gà công nghiệp. Mọi nguyên liệu ở đây đều được tuyển chọn kỹ lưỡng. Mời ông ngồi.

Quân nhìn người phụ nữ trước mặt. Ông không thấy sự thảm hại của một kẻ bị đuổi khỏi hào môn, trái lại, ông thấy ở Nhược Hy một luồng khí chất thanh cao, điềm đạm mà chỉ những người đã đi qua bão giông mới có được. Ông im lặng ngồi xuống chiếc ghế nhựa nhỏ, thong thả dùng bát bún mà cô vừa bưng ra.

Sau khi nhấp ngụm nước dùng cuối cùng, Quân đặt đũa xuống, rút khăn tay lau miệng rồi nhìn thẳng vào mắt Nhược Hy:

  • Cô Nhược Hy, tôi không đến đây để ăn bún. Tôi đến để tìm lại “bộ não” của Lục Thị.

Nhược Hy cười nhạt, tay vẫn lau bàn:

  • Ông Phạm quá lời rồi. Lục Thị bây giờ có Diệp Kiều, có mẹ con bà Tống, họ tài giỏi hơn tôi nhiều. Tôi bây giờ chỉ là một người đàn bà bán bún lề đường.
  • Một người đàn bà bán bún lề đường mà có thể khiến ba dự án lớn nhất của Lục Thị bị đình trệ vì thiếu nguồn cung nguyên liệu bền vững sao? – Quân nhướn mày – Tôi đã điều tra kỹ. Những đối tác cung cấp vật liệu xây dựng lâu năm của Lục Thị đột ngột quay lưng đều là nhờ những “lời khuyên” kín đáo từ một người hiểu rõ điểm yếu của họ nhất. Thẩm Nhược Hy, cô giấu mình quá kỹ rồi.

Nhược Hy dừng tay. Đúng vậy, mười lăm ngày qua, ngoài việc bán bún, cô đã dùng những mối quan hệ bí mật và những bí mật tài chính mà cô nắm giữ trong 18 năm làm dâu để âm thầm giáng những đòn cảnh cáo vào Lục Thế Vinh. Cô không cần tiền của anh ta, nhưng cô sẽ không để anh ta sống yên ổn với những gì đã cướp đoạt từ cô.

Quân đứng dậy, lấy từ túi áo ra một bản hợp đồng:

  • Tôi muốn mở một chuỗi nhà hàng cao cấp mang tên “Hoài Niệm”. Cô nắm 40% cổ phần và toàn quyền điều hành. Tôi chỉ đầu tư vốn và mặt bằng. Đổi lại, cô phải giúp Phạm Gia thâu tóm khu đất dự án phía Đông mà Lục Thị đang dốc toàn lực để cứu vãn.

Nhược Hy nhìn bản hợp đồng, rồi nhìn ra màn mưa ngoài kia. Tuổi 40, cô đã từng nghĩ mình sẽ kết thúc cuộc đời trong lặng lẽ. Nhưng lời đề nghị này chính là bệ phóng để phượng hoàng thực sự tái sinh.

  • Tôi có một điều kiện. – Nhược Hy lên tiếng, giọng nói đanh thép – Tôi không muốn làm thuê cho Phạm Gia. Chúng ta là đối tác ngang hàng. Và… tôi muốn Lục Thế Vinh phải tận mắt chứng kiến sự trỗi dậy của Hoài Niệm ngay trên chính mảnh đất mà anh ta từng hứa sẽ xây biệt thự cho tôi.

Quân bật cười, một nụ cười đầy sự tán thưởng:

  • Được! Quả nhiên là Thẩm Nhược Hy mà tôi biết. Hợp tác vui vẻ!