Skip to main content

Cuộc đàm phán trên đỉnh cao và Những mảnh vỡ ký ức

Trụ sở tập đoàn Lục Thị sừng sững giữa trung tâm tài chính Kinh Thành như một pháo đài thép và kính. Sáng hôm nay, toàn bộ nhân viên từ cấp cao đến cấp thấp đều cảm thấy một bầu không khí khác lạ. Những bước chân vội vã hơn, những ánh mắt nhìn nhau đầy tò mò và lo sợ. Chiếc xe Bentley màu đỏ sẫm dừng lại ngay trước sảnh chính, và bước xuống không ai khác chính là Cecilia Thịnh.

Hôm nay cô không mặc váy dạ hội. Cô diện một bộ âu phục lụa màu đen tuyền cắt may tinh xảo, áo khoác hờ trên vai, bên trong là áo sơ mi lụa trắng thắt nơ cao cổ, toát lên vẻ quyền lực tuyệt đối của một nữ hoàng tài chính. Đôi kính râm che khuất đôi mắt sắc sảo, nhưng đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng khi cô nhìn vào logo Lục Thị đang tỏa sáng dưới ánh nắng sớm.

Mười năm trước, cô từng đứng ở đây, trong bộ quần áo rẻ tiền, tay cầm hộp cơm trưa tự tay nấu cho Lục Cận Ngôn, và bị bảo vệ đuổi ra ngoài vì “không có phận sự”. Hôm nay, chính những bảo vệ đó đang phải cúi đầu sát đất, mở lối cho cô bước vào thang máy dành riêng cho chủ tịch.

Trong phòng họp thượng tầng, Lục Cận Ngôn ngồi ở vị trí chủ tọa. Anh đã ở đây cả đêm, khói thuốc lá vẫn còn vảng vất trong không gian rộng lớn. Trước mặt anh là bản báo cáo tài chính đỏ chót và những lời đe dọa rút vốn từ các ngân hàng. Lục Thị đang đứng bên bờ vực phá sản do một dự án cảng biển bị thanh tra đột xuất – một đòn tấn công mà anh nghi ngờ chính là do bàn tay của Quỹ Thiên Ưng đạo diễn.

“Cạch.”

Cánh cửa gỗ gõ đỏ nặng nề mở ra. Nhược Hy bước vào, theo sau là đội ngũ luật sư và chuyên gia phân tích tài chính người Anh. Cô không đợi lời mời, thong thả ngồi xuống vị trí đối diện trực diện với Lục Cận Ngôn.

  • Lục tổng, trông anh có vẻ không được khỏe. Cà phê ở Lục Thị dạo này không còn ngon như trước sao? – Nhược Hy mở lời, giọng nói ngọt ngào nhưng chứa đầy sự mỉa mai.

Cận Ngôn nhìn cô, đôi mắt anh hằn lên những tia máu:

  • Cô muốn gì, Cecilia? Đừng vòng vo nữa. Việc đóng băng tài sản của dự án cảng biển, rồi lại xuất hiện với tư cách “nhà đầu tư”, cô định chơi trò “vừa ăn cướp vừa la làng” sao?

Nhược Hy bật cười, tiếng cười trong trẻo nhưng lạnh lẽo:

  • Kinh doanh là một bàn cờ, Lục tổng ạ. Nếu anh sơ hở để đối thủ nắm thóp, đó là lỗi của anh. Thiên Ưng sẵn sàng đổ vào Lục Thị 500 triệu đô để cứu vãn tình hình. Nhưng cái giá của nó… anh phải biết rõ chứ?

Cô đẩy bản hợp đồng sang phía anh. Cận Ngôn lật xem, đôi lông mày nhíu chặt lại. Điều khoản đầu tiên: Cecilia Thịnh sẽ nắm giữ 40% cổ phần biểu quyết và có quyền phủ quyết mọi quyết định của hội đồng quản trị. Điều khoản thứ hai: Lục phu nhân – Trình Thục Lan – phải rời khỏi mọi chức vụ trong tập đoàn và không được phép can thiệp vào công việc kinh doanh trong 5 năm.

  • Cô điên rồi! – Cận Ngôn đập mạnh tay xuống bàn – Cô muốn đuổi mẹ tôi ra khỏi công ty? Cô biết bà ấy đã hy sinh những gì để giữ cái ghế này cho tôi không?

Nhược Hy đứng dậy, cô đi chậm rãi đến bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống thành phố đang chuyển động.

  • Hy sinh? – Cô lặp lại từ đó, giọng bỗng chốc trở nên trầm xuống, mang theo một nỗi đau ẩn giấu – Bà ấy hy sinh hay bà ấy đang dùng đôi bàn tay nhuốm đầy mưu hèn kế bẩn để điều khiển cuộc đời anh? Mười năm trước, khi bà ấy hãm hại gia đình tôi, khi bà ấy ép cha tôi phải ký giấy nợ khống rồi chết trong uất ức, lúc đó anh ở đâu, Lục Cận Ngôn?

Cận Ngôn khựng lại. Anh chưa bao giờ nghe về việc cha cô chết vì nợ khống. Mười năm trước, mẹ anh nói rằng Nhược Hy đã lấy tiền của Lục gia để bỏ trốn cùng nhân tình.

  • Cô nói dối… Cha cô mất vì bệnh tim, và số tiền đó là do mẹ tôi hỗ trợ vì tình nghĩa…

Nhược Hy quay lại, đôi mắt cô đỏ ngầu nhưng không hề có một giọt nước mắt. Cô tiến lại sát anh, từng bước một, áp lực tỏa ra khiến các nhân viên trong phòng họp phải cúi đầu xin phép ra ngoài, trả lại không gian riêng tư cho hai người.

  • Tình nghĩa? – Cô cười nhạt, lấy từ trong ví ra một chiếc bút ghi âm cũ kỹ, đặt lên bàn – Anh có nhận ra cái này không? Mười năm trước, trước khi bị tống vào tù, tôi đã kịp giấu nó dưới chân giường. Anh có muốn nghe xem mẹ của mình đã nói gì với tôi không?

Cận Ngôn run rẩy cầm chiếc bút. Tiếng rè rè vang lên, rồi một giọng nói quen thuộc, quý phái nhưng đầy sự tàn nhẫn phát ra: “Thịnh Nhược Hy, con bé nghèo hèn như mày không xứng đáng bước chân vào Lục gia. Nếu mày không nhận tội ăn cắp bí mật công ty và rời khỏi Cận Ngôn, tao sẽ khiến cha mày chết không có chỗ chôn. Đừng trách tao tuyệt tình, hãy trách mày đã dám yêu con trai tao.”

Cận Ngôn như bị sét đánh ngang tai. Chiếc bút ghi âm rơi xuống thảm, tiếng nói vẫn tiếp tục vang lên, kể về việc bà ta đã dàn dựng hiện trường ngoại tình của cô như thế nào. Mọi thứ anh tin tưởng mười năm qua sụp đổ như một tòa lâu đài cát trước cơn sóng dữ.

  • Nhược Hy… tại sao… tại sao em không nói với anh? – Giọng anh khản đặc, chứa đầy sự hối hận tột cùng.
  • Nói với anh? – Nhược Hy nhếch môi, giọt nước mắt đầu tiên cuối cùng cũng rơi xuống, nhưng cô nhanh chóng lau đi – Anh có cho tôi cơ hội không? Khi tôi bị cảnh sát dẫn đi, anh đã nhìn tôi bằng ánh mắt gì? Sự khinh bỉ, sự ghê tởm. Anh thậm chí còn không thèm nghe tôi nói một chữ “Oan”. Lục Cận Ngôn, tình yêu của anh rẻ mạt đến mức chỉ cần vài bằng chứng giả tạo là có thể biến thành sự thù hận.

Cận Ngôn bước tới, định nắm lấy tay cô nhưng Nhược Hy đã lùi lại, ánh mắt cô lạnh lùng như chưa từng quen biết:

  • Đừng chạm vào tôi. Đôi bàn tay đó đã ôm ấp Diệp Vy suốt mười năm qua, tôi thấy bẩn. Bây giờ, ký vào hợp đồng này, hoặc nhìn Lục Thị sụp đổ và mẹ anh phải vào tù vì tội vu khống và gian lận tài chính mà tôi đang nắm giữ. Anh chọn đi.

Cận Ngôn nhìn người phụ nữ trước mặt. Anh thấy lại hình bóng cô gái nhỏ bé năm nào từng cùng anh ăn mì gói trong căn phòng trọ 10 mét vuông, từng hứa sẽ cùng anh đi đến cuối cuộc đời. Nhưng giờ đây, cô là một Cecilia sắc sảo, tàn nhẫn, mang theo sự thù hận của mười năm địa ngục trở về.

Anh cầm bút, đôi tay run rẩy ký tên vào bản hợp đồng bán đứng mẹ mình để cứu lấy sự nghiệp và… để có cơ hội được ở gần cô một lần nữa.

  • Được, anh ký. Nhưng Nhược Hy, anh sẽ chứng minh cho em thấy, mười năm qua anh cũng sống trong địa ngục không kém gì em.

Nhược Hy cầm lấy bản hợp đồng, thong thả cất vào túi xách. Cô quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại. Nhưng ngay khi bước ra khỏi phòng họp, cô phải tựa vào bức tường lạnh lẽo, trái tim cô đau đớn như bị hàng ngàn mảnh kính đâm vào. Trả thù anh, cô không thấy vui. Cô chỉ thấy một sự trống rỗng vô tận.

Mười năm hoài niệm, hóa ra chỉ là một bản án dành cho cả hai. Sự bạc bẽo của hào môn đã biến hai người yêu nhau thành hai kẻ thù không đội trời chung. Nhưng dưới đống tro tàn đó, ngọn lửa của tình yêu xưa vẫn âm ỉ cháy, chờ đợi một cơ hội để thiêu rụi tất cả mưu đồ và dối trá.

Trong khi đó, ở phòng phó chủ tịch, Diệp Vy đang điên cuồng đập phá đồ đạc khi nghe tin Nhược Hy chính thức bước chân vào hội đồng quản trị. Ả biết, nếu sự thật mười năm trước bị phơi bày, ả cũng không thể thoát khỏi liên can.

  • Thịnh Nhược Hy, mười năm trước tao có thể tống mày vào tù, thì mười năm sau, tao cũng có thể khiến mày biến mất vĩnh viễn khỏi Kinh Thành này! – Diệp Vy rít qua kẽ răng, đôi mắt hiện lên một sự độc ác đến ghê người.

Ả nhấc điện thoại, gọi cho một số máy lạ:

  • Chuẩn bị đi. Tôi muốn cô ta gặp một “tai nạn” ngay tối nay, sau khi cô ta rời khỏi Lục Thị.

Bão tố thực sự mới chỉ bắt đầu. Liệu Lục Cận Ngôn có kịp nhận ra mối hiểm nguy đang rình rập người phụ nữ mình yêu, hay một lần nữa, anh sẽ lại để mất cô giữa những mưu đồ hào môn bạc bẽo?