Skip to main content

Sự cứu chuộc bằng máu và Cuộc thanh trừng tại Lục gia

Kinh Thành về đêm đẹp một cách tàn nhẫn. Những ánh đèn neon đủ màu sắc phản chiếu trên mặt đường nhựa vừa ướt đẫm sau một trận mưa phùn, trông như những mảnh vỡ của một giấc mơ tan nát. Thịnh Nhược Hy bước ra khỏi tòa tháp Lục Thị, hơi lạnh của gió đêm xộc thẳng vào đại sảnh nhưng không lạnh bằng trái tim cô lúc này.

Bản hợp đồng trong túi xách nặng trĩu. Cô đã thắng, cô đã khiến Lục Cận Ngôn phải đặt bút ký vào bản án khai trừ chính mẹ ruột mình. Thế nhưng, cảm giác hả hê mà cô hằng tưởng tượng suốt mười năm qua lại không hề xuất hiện. Thay vào đó là một sự trống rỗng đến tê dại. Cô ngồi vào ghế sau chiếc Bentley, ra lệnh cho tài xế khởi hành về khách sạn. Cô không hề hay biết rằng, ở phía sau, một chiếc xe màu đen khác của Lục Cận Ngôn vẫn lặng lẽ bám theo, và xa hơn nữa, một chiếc xe tải hạng nặng đang tắt đèn pha, âm thầm rình rập như một con thú săn mồi trong bóng tối.

Lục Cận Ngôn cầm lái, đôi mắt anh chưa bao giờ rời khỏi bóng dáng chiếc xe phía trước. Tâm trí anh lúc này là một mớ hỗn độn của sự hối hận và kinh hoàng. Tiếng ghi âm của mẹ anh vẫn văng vẳng bên tai như những nhát dao đâm vào linh hồn. Anh đã để người phụ nữ mình yêu nhất phải chịu đựng địa ngục trần gian trong mười năm, trong khi anh lại sống trong sự thù hận mù quáng.

  • Nhược Hy… làm sao để anh bù đắp cho em đây? – Anh thì thầm, giọng nói khản đặc vì khói thuốc và rượu.

Đột ngột, tại ngã tư vắng vẻ dẫn ra đường cao tốc ven sông, chiếc xe tải hạng nặng phía sau bất ngờ tăng tốc, tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn đêm. Nó không hề có ý định phanh lại, mà lao thẳng về phía hông xe của Nhược Hy với tốc độ kinh hoàng.

  • Nhược Hy! Cẩn thận! – Cận Ngôn gào lên, dù biết cô không thể nghe thấy.

Trong giây phút sinh tử, bản năng của một người đàn ông đã yêu cô hơn cả mạng sống trỗi dậy. Cận Ngôn không hề do dự, anh nhấn lính chân ga, bẻ lái một cú ngoặt tử thần, lao thẳng chiếc xe của mình vào giữa chiếc xe tải và xe của Nhược Hy.

“Rầm!”

Một tiếng động kinh hoàng vang lên, chấn động cả một vùng không gian. Ánh lửa tóe ra từ những mảnh kim loại va chạm, tiếng kính vỡ tan tành bay tung tóe như những hạt kim cương dưới ánh đèn đường. Chiếc xe của Cận Ngôn bị nghiền nát phần đầu, văng xa hàng chục mét rồi lật nhào bên vệ đường. Chiếc xe của Nhược Hy chỉ bị va quẹt nhẹ, xoay vài vòng rồi dừng lại hẳn.

Nhược Hy bàng hoàng bước ra khỏi xe, tai cô ù đi, đầu óc quay cuồng. Khi nhìn thấy chiếc xe nát bấy bên cạnh, và nhận ra biển số xe quen thuộc, hơi thở của cô như ngừng trệ.

  • Cận Ngôn… Cận Ngôn!

Cô lao về phía đống đổ nát, đôi bàn tay trắng trẻo bất chấp những mảnh kính sắc lẹm đang cứa vào da thịt. Máu đỏ thấm đẫm vạt váy dạ hội màu rượu vang, nhưng cô không cảm thấy đau. Qua khe cửa kính vỡ vụn, cô thấy Cận Ngôn nằm gục trên vô lăng, máu từ trán anh chảy dài xuống gương mặt thanh tú, thấm đỏ cả chiếc áo sơ mi trắng.

  • Lục Cận Ngôn! Anh tỉnh lại đi! Đồ ngu này, ai cho anh làm thế! Anh định dùng cách này để tôi tha thứ cho anh sao? Tôi không cho phép anh chết! – Nhược Hy gào khóc, giọng nói lạc đi trong gió đêm.

Cận Ngôn khẽ mở mắt, đôi môi anh run rẩy, cố gắng thốt ra những lời cuối cùng trước khi lịm đi:

  • Nhược… Hy… Đừng… đừng khóc… Anh… nợ em… mạng này… trả lại… cho em…

Khi tiếng còi xe cứu thương vang vọng từ xa, Nhược Hy quỳ sụp bên cạnh anh, trái tim vốn tưởng đã hóa đá bỗng chốc vỡ vụn thành trăm mảnh. Cô nhận ra, dù mười năm qua cô có cố gắng hận anh đến thế nào, thì chỉ cần một khoảnh khắc này, mọi bức tường phòng ngự đều sụp đổ. Cô vẫn yêu anh, yêu đến đau đớn, yêu đến tuyệt vọng.

Ba tiếng sau, tại bệnh viện trung tâm Kinh Thành.

Hành lang bệnh viện sặc mùi thuốc tẩy và sự lạnh lẽo. Nhược Hy ngồi trên băng ghế dài, đôi mắt vô hồn nhìn vào ánh đèn phòng cấp cứu vẫn đang đỏ rực. Trên người cô vẫn là bộ váy dạ hội rách nát và vấy máu.

  • Cecilia, cô nên đi xử lý vết thương đi. Lục tổng đã qua cơn nguy kịch, bác sĩ nói anh ấy bị chấn thương sọ não và gãy xương sườn, nhưng mạng sống đã giữ được. – Trợ lý của cô khẽ khuyên nhủ.

Nhược Hy ngước mắt lên, ánh mắt cô lúc này không còn sự yếu đuối của lúc nãy, mà là một sự lạnh lẽo tột độ, như thể vừa được tôi luyện qua lửa và máu.

  • Diệp Vy đâu? – Cô hỏi, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ trước cơn bão.
  • Ả ta đang ở dinh thự Lục gia cùng Lục phu nhân. Theo điều tra sơ bộ, chiếc xe tải đó là của một công ty vận tải thuộc quyền sở hữu ngầm của Diệp gia.

Nhược Hy đứng dậy, cô tháo chiếc khăn choàng vấy máu ném xuống đất, đôi mắt hiện lên tia nhìn chết chóc:

  • Chuẩn bị xe. Tôi đi gặp bà ta. Đã đến lúc kết thúc vở kịch hào môn thối nát này rồi.

Dinh thự Lục gia tối nay im lìm một cách đáng sợ. Bà Trình Thục Lan đang ngồi trong phòng khách, tay cầm chuỗi hạt ngọc phỉ thúy, gương mặt quý phái hiện rõ sự bất an. Diệp Vy đứng bên cạnh, mặt cắt không còn giọt máu, tay run rẩy cầm điện thoại:

  • Bác gái… cháu không ngờ… không ngờ anh Cận Ngôn lại lao ra đỡ cho cô ta. Bây giờ chúng ta phải làm sao? Nếu anh ấy tỉnh lại và điều tra…
  • Câm miệng! – Bà Trình quát lên – Đồ phế vật! Tao bảo mày dạy cho nó một bài học, chứ không bảo mày giết con trai tao! Nếu Cận Ngôn có mệnh hệ gì, tao sẽ bắt cả nhà họ Diệp các người phải chôn theo!

“Rầm!”

Cánh cửa chính của dinh thự bị đá văng ra. Thịnh Nhược Hy bước vào như một bóng ma báo thù. Sự xuất hiện đột ngột của cô trong bộ dạng vấy máu khiến bà Trình và Diệp Vy kinh hoàng lùi lại.

  • Thịnh Nhược Hy… mày… mày dám xông vào đây sao? Bảo vệ đâu! – Bà Trình hét lên.
  • Bảo vệ của bà đều đã nằm dưới sân rồi. – Nhược Hy thong thả bước tới, mỗi bước chân của cô như giẫm lên dây thần kinh của hai người đàn bà kia – Lục phu nhân, mười năm trước bà dùng mưu kế để tống tôi vào tù. Mười năm sau bà lại dùng mạng sống của con trai mình để đánh cược? Bà có phải là người không?
  • Mày nói gì? Tao không làm gì cả! Đó là tai nạn! – Bà Trình cố gắng giữ vẻ bình tĩnh giả tạo.

Nhược Hy ném một xấp tài liệu và một đoạn băng ghi hình lên bàn trà:

  • Đây là lời khai của tài xế xe tải, và đây là lịch sử cuộc gọi giữa Diệp Vy và kẻ đứng đầu băng nhóm xã hội đen. Bà định chối đến bao giờ? Lục Cận Ngôn đang nằm trong phòng cấp cứu vì sự độc ác của hai người. Bà có biết khi anh ấy lao ra đỡ cho tôi, anh ấy đã nói gì không?

Nhược Hy tiến lại gần bà Trình, tay nắm lấy cổ áo của người đàn bà quyền lực ấy, giọng nói rít qua kẽ răng:

  • Anh ấy nói anh ấy trả lại mạng này cho tôi! Bà nghe thấy chưa? Chính bà đã giết chết đứa con trai duy nhất của mình bằng chính sự tham vọng và lòng dạ rắn rết của mình!
  • Không… không thể nào… Cận Ngôn nó không thể chết… – Bà Trình sụp đổ, bà ta ngã xuống ghế, chuỗi hạt ngọc phỉ thúy đứt tung, rơi vãi khắp sàn nhà như những giọt nước mắt muộn màng.

Nhược Hy quay sang Diệp Vy, cô giáng một cái tát trời giáng khiến ả ngã nhào xuống đất:

  • Còn cô, loại trà xanh bẩn thỉu. Cô nghĩ chỉ cần loại bỏ tôi là có thể ngồi vào ghế Lục phu nhân sao? Mười năm qua cô dùng thuốc an thần để điều khiển Cận Ngôn, cô nghĩ tôi không biết sao? Toàn bộ chứng cứ về việc cô gian lận dược phẩm của Diệp gia tôi cũng đã gửi lên cơ quan chức năng rồi. Ngày mai, cô sẽ được nếm trải cảm giác trong tù mà tôi đã phải chịu đựng suốt mười năm qua.

Cảnh sát ập vào dinh thự ngay sau đó. Diệp Vy bị còng tay lôi đi trong tiếng gào khóc thảm thiết. Bà Trình Thục Lan ngồi chết lặng giữa căn phòng lộng lẫy, gương mặt già nua của bà ta lúc này hiện rõ sự thảm bại. Hào môn mà bà ta dày công gìn giữ, cuối cùng lại sụp đổ dưới đôi bàn tay của chính bà ta.

Nhược Hy quay trở lại bệnh viện khi trời đã gần sáng. Cô bước vào phòng hồi sức tích cực, nơi Cận Ngôn đang nằm hôn mê với hàng tá dây nhợ trên người. Cô ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy bàn tay to lớn nhưng lạnh lẽo của anh, áp vào má mình.

  • Cận Ngôn… anh tỉnh lại đi. Tôi hận anh mười năm, nhưng tôi cũng yêu anh mười năm. Anh nói anh trả mạng cho tôi, nhưng tôi không cần mạng của anh. Tôi cần anh sống để nếm trải sự dằn vặt này cùng tôi suốt đời…

Giọt nước mắt của Nhược Hy rơi xuống bàn tay anh. Đột ngột, cô cảm thấy đầu ngón tay của Cận Ngôn khẽ cử động. Một hơi thở yếu ớt phát ra từ máy trợ thở.

Bản giao hưởng của sự trả thù đã kết thúc bằng một nốt nhạc trầm buồn nhưng đầy hy vọng. Sự bạc bẽo của hào môn đã bị quét sạch bằng máu và sự hy sinh. Giờ đây, giữa ranh giới của sự sống và cái chết, mảnh gương vỡ năm xưa liệu có thể được hàn gắn bằng sự chân thành cuối cùng?