Skip to main content

#TDC_N 84 CUỐC XE CUỐI CÙNG

11:23 chiều – 10/02/2026

 MẢNH LÌ XÌ VÀ NHỮNG KÝ ỨC NGƯỢC DÒNG

Sáng mùng Một Tết.

Sài Gòn thức dậy trong một vẻ tĩnh lặng hiếm hoi. Những con đường vốn dĩ kẹt cứng xe cộ ngày thường giờ đây thênh thang, trải dài dưới cái nắng vàng rượi của buổi sớm đầu năm. Thành thức dậy trong căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông ở quận Bình Tân. Tiếng nhạc xuân từ nhà hàng xóm vẳng sang, bản “Câu chuyện đầu năm” quen thuộc nhưng sao hôm nay nghe lại thấy lòng trĩu nặng.

Dưới chân giường, bộ đồng phục Grab vẫn còn vương mùi khói bụi của đêm giao thừa. Thành ngồi dậy, anh không vội thay đồ. Anh lấy chiếc ví cũ ra, rút tờ giấy và mảnh lì xì mà ông cụ Sáu đã đưa cho anh đêm qua.

Bí mật trong chiếc phong bao

Dưới ánh sáng ban ngày, Thành mới nhìn kỹ chiếc phong bao. Nó không phải là loại lì xì bán đại trà ở chợ. Đó là một chiếc bao thư cũ, giấy đã ngả màu vàng ố, góc thư hơi nhăn nhúm nhưng được vuốt phẳng phiu. Trên đó có dòng chữ nắn nót, mực đã hơi nhạt: “Gửi tặng người bạn đồng hành của chồng em”.

Thành khựng lại. “Chồng em”? Hóa ra chiếc lì xì này đã được bác gái chuẩn bị từ trước khi mất? Một luồng điện chạy dọc sống lưng Thành. Anh mở phong bao, ngoài tờ 500 nghìn đồng, còn có một bức ảnh nhỏ và một lá thư ngắn.

Bức ảnh chụp hai ông bà hồi còn trẻ, đứng trước một căn nhà lá bên bờ kênh. Ông Sáu ngày đó tóc xanh, đôi mắt rạng rỡ, còn bà Sáu thì e ấp trong tà áo dài tím. Phía sau bức ảnh ghi: “Tết năm 1978 – Năm đầu tiên mình về chung một nhà”.

Lá thư bên trong chỉ có vài dòng, nét chữ run rẩy nhưng chứa chan tình cảm:

“Ông nhà tôi ơi, nếu ông đọc được những dòng này thì chắc là tôi không còn ở bên ông để đón Tết nữa. Tôi biết ông sẽ cô đơn lắm, sẽ lại mang cây mai của tôi ra mộ. Nếu có ai đó giúp ông, hãy đưa cái này cho họ. Đó là lời cảm ơn của tôi vì đã ở bên chồng tôi lúc tôi không còn làm được nữa. Chúc người bạn ấy một đời bình an.”

Thành đọc đến đâu, nước mắt rơi xuống trang giấy đến đó. Anh nhận ra mình không chỉ nhận một cuốc xe, anh đã nhận lấy một sứ mệnh, một lời ủy thác thiêng liêng từ một người phụ nữ đã khuất. Ông Sáu đã không nói cho anh biết điều này đêm qua. Có lẽ, ông muốn giữ lại sự riêng tư, hoặc có lẽ, ông quá đau lòng để thốt nên lời.

Ký ức của “kẻ tha hương”

Thành nhìn quanh căn phòng trọ. Trên bàn thờ nhỏ treo trên tường, tấm ảnh cha anh vẫn lặng lẽ mỉm cười. Cha Thành mất sớm trong một vụ tai nạn lao động khi anh mới vào đại học. Mẹ anh, người phụ nữ tảo tần cả đời ở quê lúa Thái Bình, giờ cũng đang chống chọi với căn bệnh suy thận giai đoạn cuối.

Mỗi dịp Tết về, mẹ lại gọi điện bảo: “Con cứ ở lại làm thêm, kiếm tiền lo học phí, mẹ ở quê có hàng xóm lo rồi”. Nhưng Thành biết, mẹ anh thèm khát tiếng gọi “Mẹ ơi!” của anh biết nhường nào khi pháo hoa nổ vang trời. Anh chạy xe xuyên Tết, không phải vì anh ham tiền, mà vì anh sợ cái cảm giác ngồi không trong căn phòng này, đối diện với nỗi cô đơn và sự bất lực của một đứa con xa nhà.

Đêm qua, khi ngồi bên mộ cùng ông Sáu, Thành đã thấy một hình ảnh phản chiếu của chính mình trong tương lai. Nếu anh không nỗ lực, nếu anh không trân trọng từng giây phút, liệu một ngày nào đó anh có phải ôm một chậu mai héo đi tìm lại những ký ức đã mất?

Thành quyết định. Anh không đi chạy xe ngay như mọi năm. Anh thay bộ đồ tử tế nhất – chiếc sơ mi trắng duy nhất anh có. Anh muốn đi tìm ông Sáu. Anh cần biết ông đang sống thế nào, và anh muốn trả lại cho bà Sáu một lời cảm ơn trọn vẹn.

Cuộc hành trình tìm lại “ân nhân”

Thành lái xe quay lại nghĩa trang Bình Hưng. Ban ngày, nghĩa trang trông không còn u ám như đêm qua. Những gia đình đi tảo mộ đầu năm trong quần áo chỉnh tề, khói nhang nghi ngút. Anh tìm đến ngôi mộ mới đắp đêm qua.

Ngôi mộ vẫn còn đó, chậu mai héo vẫn đứng im lìm, nhưng ông Sáu đã không còn ở đó. Thành hỏi thăm người quản trang:

  • “Chú ơi, chú có thấy ông cụ tối qua mang cây mai ra đây không ạ? Chú có biết địa chỉ nhà ông không?”

Người quản trang già, miệng ngậm điếu thuốc lào, nheo mắt nhìn Thành:

  • “À, lão Sáu đó hả? Lão ấy sống ở khu ổ chuột dưới chân cầu Chánh Hưng. Cả đời làm phu hồ, vợ bệnh nằm viện mấy năm nay, lão bán hết đồ đạc để lo thuốc thang rồi. Tối qua thấy lão bế chậu mai đi, ai cũng xót.”

Thành xin địa chỉ cụ thể rồi phóng xe đi. Khu chân cầu Chánh Hưng là một mê cung của những căn nhà tạm bợ, chắp vá bằng những tấm tôn cũ và nilon. Mùi nước kênh đen đặc bốc lên, xen lẫn mùi nhang ngày Tết tạo nên một bầu không khí đặc quánh.

Sau một hồi hỏi thăm, Thành dừng lại trước một căn chòi nhỏ, cửa chỉ khép hờ bằng một sợi dây thừng. Bên trong, ông Sáu đang ngồi bệt dưới nền đất, tay cầm một chiếc khăn mặt cũ, lau đi lau lại chiếc bát sứ mà đêm qua hai người đã dùng để ăn bánh mì.

  • “Bác Sáu… cháu là Thành đây ạ.”

Ông Sáu giật mình, chiếc bát suýt rơi khỏi tay. Ông ngước nhìn Thành, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ nhưng chợt lóe lên một tia sáng:

  • “Chú… chú tìm bác có việc gì? Tiền lì xì đêm qua… bác đưa thiếu sao?”

Thành bước vào, căn phòng trống huếch không có lấy một món đồ giá trị. Chỉ có một chiếc bàn gỗ nhỏ đặt tấm ảnh bà Sáu và một lư hương làm từ lon sữa bò.

  • “Không bác ạ. Cháu đến để cảm ơn bác… và cảm ơn bác gái.”

Thành đặt phong bao lì xì lên bàn. Anh quỳ xuống trước bàn thờ bà Sáu, lạy ba lạy.

  • “Bác gái ơi, cháu là người chạy xe cho bác Sáu đêm qua. Cháu đã đọc thư của bác rồi. Cháu cảm ơn bác đã lì xì cho cháu, cháu sẽ dùng số tiền này để mua thuốc cho mẹ cháu ở quê. Bác yên tâm, cháu sẽ thường xuyên qua lại thăm bác Sáu.”

Ông Sáu nhìn hành động của Thành, đôi vai gầy của ông run lên bần bật. Ông không ngờ, một người xa lạ chỉ gặp trong một cuốc xe đêm giao thừa lại có thể nặng tình đến thế.

  • “Con ơi… bác không có gì để tiếp con…” – Ông Sáu nghẹn ngào.
  • “Bác đừng nói thế. Bác cho cháu một đêm giao thừa ấm nhất đời cháu rồi.”

Thành bắt tay vào dọn dẹp căn chòi giúp ông. Anh nhận ra cây mai héo đêm qua giờ đã được ông Sáu mang về, đặt ở góc sân nhỏ đầy nắng. Những cánh mai vàng nhạt nhòa ấy dường như đang cố gắng vươn mình, như muốn nói rằng sự sống vẫn còn tiếp diễn.

Đúng lúc đó, điện thoại của Thành đổ chuông. Là mẹ anh gọi từ Thái Bình.

  • “Thành ơi, sáng mùng Một Tết mẹ nhận được quà của con rồi. Sao con gửi nhiều tiền thế? Con có giữ lại đồng nào ăn Tết không?”

Thành nhìn ông Sáu, nhìn chậu mai, rồi trả lời mẹ, giọng anh đầy kiên định:

  • “Mẹ yên tâm, năm nay con gặp được quý nhân. Con ăn Tết to lắm mẹ ạ. Ra Giêng con sẽ về, con sẽ kể mẹ nghe về một cây mai nở giữa nghĩa trang…”

Những “vết nứt” của mùa xuân

Tuy nhiên, cuộc đời không bao giờ chỉ có màu hồng. Ngay trong ngày mùng Một Tết ấy, một thông tin không vui ập đến. Khu vực chân cầu Chánh Hưng nơi ông Sáu đang ở nằm trong diện giải tỏa khẩn cấp để thi công bờ kè. Lệnh di dời đã có từ lâu, nhưng ông Sáu cứ khất lần vì vợ nằm viện. Giờ bà đã mất, những người chủ cho thuê đất muốn lấy lại mặt bằng ngay trong tuần này.

Ông Sáu đứng nhìn thông báo trên cửa, đôi mắt ông lại mờ đục:

  • “Chắc bà ấy muốn bác phải rời đi thật rồi Thành ạ. Nhưng bác biết đi đâu bây giờ? Tiền bán đồ đạc cũng chỉ đủ lo đám tang cho bà ấy…”

Thành nhìn người già cô độc, nhìn căn chòi sắp bị phá dỡ. Một kế hoạch điên rồ nảy ra trong đầu anh. Anh không thể bỏ mặc ông Sáu. Nếu anh là “người bạn đồng hành” mà bà Sáu đã chọn, anh phải đi đến cùng.