Mỗi năm, chồng tôi đều biến mất trong bảy ngày liền.
Anh bảo rằng đi công tác, nhưng chưa từng để tôi tiễn anh ra sân bay.
Suốt mười năm hôn nhân, tôi chưa một lần hoài nghi lời anh nói.
Mãi đến khi anh gặp tai nạn giao thông và rơi vào trạng thái hôn mê, một người phụ nữ khác hốt hoảng lao vào phòng bệnh.
“Bác sĩ! Làm ơn cứu chồng tôi!”
Trong tay cô ấy là một tờ giấy đăng ký kết hôn kiểu cũ.
Tôi mở chiếc vali của anh, bên trong có hai bộ quần áo để thay và hai chùm chìa khóa, thuộc về hai căn nhà khác nhau.
Khi anh tỉnh dậy, anh nắm lấy tay tôi và nói.
“Cảm ơn em đã chăm sóc anh trong suốt những năm qua.”