Sau ngày sinh con đầu tiên, chồng tôi vì muốn cưới nhân tình nên khăng khăng phủ nhận đứa trẻ là con mình, còn ép tôi phải ly h/ôn.
Mặc dù kết quả xét nghiệm ADN chứng minh có đến 99.99% khả năng là quan hệ cha con, anh ta vẫn thản nhiên cười khẩy:
“Không phải vẫn còn 0.001% đó sao? Chỉ với tờ giấy này thì cũng không thể minh oan cho cô đâu!”
Tôi không chịu nổi sự nhục nhã ấy, trong cơn phẫn nộ đã ly h/ôn, một mình nuôi con khôn lớn, rồi đưa con ra nước ngoài học đại học.
Gần đến ngày tốt nghiệp, con trai nói sẽ về nước thăm tôi, còn bảo có một điều bất ngờ dành cho tôi.
Tôi chuẩn bị cả một bàn thức ăn thịnh soạn, nghĩ rằng nhiều năm liền ăn đồ Tây, chắc hẳn con rất nhớ hương vị cơm nhà.
Tôi đã tưởng rằng những tháng ngày khổ cực của mình cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
Thế nhưng khi mở cửa, phía sau con trai lại xuất hiện người chồng cũ đã hơn hai mươi năm không gặp, cùng với người vợ hiện tại của ông ta.
Câu nói đầu tiên của chồng cũ là:
“Con cái đã lớn rồi, cũng nên quay về nhận tổ tông.”
Giọng con trai cũng mang theo vẻ khuyên giải:
“Mẹ, những năm con ở nước ngoài, ba và dì Tào đã giúp con rất nhiều.”
“Ba năm đó đúng là ba có lỗi với mẹ, nhưng bây giờ ba muốn bù đắp, muốn nhận lại con, mẹ tha thứ cho ba nhé.”
“Ba hiện giờ là giáo sư đại học, các mối quan hệ và nguồn lực của ba sẽ rất có lợi cho con sau này, mẹ đừng chấp nhặt nữa.”
Trước đây tôi từng thấy người ta nói trên mạng rằng con trai vĩnh viễn không thể thấu hiểu mẹ, lúc ấy tôi còn không tin.
Nhưng giờ đây, nhìn lại quãng thời gian tôi một mình làm ba công việc để nuôi con ăn học, đưa con ra nước ngoài du học…
Đứa con do chính tay tôi nuôi lớn, cuối cùng đổi lại chỉ là một câu “mẹ đừng chấp nhặt nữa”, khiến lòng tôi lạnh buốt.
Đã lựa chọn đứng về phía ba nó, vậy thì chuyện tôi trúng số một trăm triệu cũng không cần cho nó biết nữa.
Tôi bình thản lên tiếng, giọng nói không hề gợn sóng:
“Đã chọn cái gọi là ‘gia đình thật sự’, vậy thì mẹ chúc con được như ý.”