Skip to main content

#TĐC 448 Năm 23 tôi sai lầm

6:03 chiều – 15/01/2026

Tôi đi ra mở cửa, nói một câu:“Ra liền.”

Quay đầu lại, tôi nhìn Chu Đình Thời một cái.

Lời định nói ban nãy, cuối cùng tôi nuốt trở lại.

Suy cho cùng, năm đó là anh giúp tôi.

Chuyện giữa anh và Đàm Ngọc Thanh, tôi chưa từng có tư cách chen vào.

Giờ đây, đã quyết định để họ có lại với nhau, thì cần gì nói nhiều như vậy.

“Tất cả rất đơn giản.Ba năm rồi, em thấy chán rồi.”

Anh khựng lại, nhíu mày nhìn tôi.

Tôi đặt bản thỏa thuận ly hôn lên trước mặt anh, rồi xoay người bước ra ngoài.

Lúc vừa bước qua cửa, tôi nghe thấy tiếng anh.

Có chút tự giễu, lại như thể chẳng mấy để tâm.

Anh cười khẽ:“Được, vậy thì ly hôn.”

6

Tôi và Chu Đình Thời từng ký hợp đồng hôn nhân.

Là tôi kiên quyết muốn ký.

Như thể sớm đã biết sẽ có ngày này.

Chúng tôi đã nói rõ ràng: khi chia tay, tôi sẽ không lấy đi bất kỳ thứ gì của anh.

Nhưng đến khi ngày đó thật sự đến, anh vẫn rất hào phóng.

Anh bảo luật sư soạn lại hợp đồng ly hôn, rộng rãi chia cho tôi một nửa số bất động sản đứng tên anh, còn đưa thêm cho tôi một khoản tiền lớn.

Anh nói:“Mấy thứ này, nếu em không muốn lấy, thì chúng ta cứ giằng co tiếp.”

Lúc anh nói vậy, hai người chúng tôi đang ngồi đối diện.

Ngón tay anh gõ nhẹ lên tờ giấy, ngước mắt nhìn tôi, trong ánh mắt lộ ra vài phần như đang thách thức.

Tôi đột nhiên có cảm giác…

Có lẽ, anh thật sự không muốn ly hôn.

Nhưng suy nghĩ đó chỉ lóe lên trong chốc lát.

Ngay khoảnh khắc sau đó, điện thoại của anh đổ chuông.

Tôi nhìn thấy tên người gọi hiện lên trên màn hình.

Là cuộc gọi từ Đàm Ngọc Thanh.

Vẻ mặt anh thoáng khó chịu, nhưng cũng như nhẹ nhõm đi một chút.

Anh nhanh chóng đứng dậy, đi ra ban công nghe máy.

Thấy chưa?

Dù một người có bận đến mấy, thời gian để nghe một cuộc điện thoại vẫn luôn có.

Thế mà hôm đó, tôi đã chờ, chờ mãi, chỉ nhận được một chữ lạnh nhạt đến vô tình: “Ừ.”

Tôi nhìn bóng lưng anh, đưa tay ký tên mình.

Ký xong, chưa đợi anh nói chuyện xong, tôi đã rời khỏi.

Hôm nhận giấy chứng nhận ly hôn, anh ngồi trong xe nhìn tôi, sắc mặt âm trầm không rõ cảm xúc:“Chu Nghiên, đây là điều em thật sự muốn sao? Không hối hận?”

Tôi đáp:“Ừ.”

Anh cong môi, tay siết chặt vô lăng, rồi quay mặt đi, không nhìn tôi nữa:“Vậy được. Anh đi đây.”

Tôi lùi một bước, gật đầu chào anh:“Tạm biệt.”

Anh không nhìn tôi.

Khoảnh khắc tiếp theo, xe anh lướt qua ngay bên cạnh tôi.

7

Không lâu sau, chuyện tôi và Chu Đình Thời ly hôn lan ra khắp nơi.

Nghe nói, đúng ngày kỷ niệm 3 năm kết hôn của chúng tôi, đám bạn của anh đã xách theo quà cáp đến bấm chuông nhà anh.

Tưởng rằng cảnh tượng mình sẽ thấy là khung cảnh ấm áp như đã bàn trước từ lâu.

Kết quả, chẳng có gì cả.

Chỉ có Chu Đình Thời mặc đồ ngủ, sắc mặt lạnh tanh đứng trước cửa.

Có người ngượng ngùng mở miệng:“Anh Thời, trước đó anh chẳng bảo bọn em rồi sao? Là muốn tạo bất ngờ cho chị dâu mà.”

Chu Đình Thời nhìn đám người trước cửa rất lâu, rồi mới khẽ nhếch môi:“Ờ, quên mất rồi.”

“Về đi. Không tổ chức nữa.”

Có người vô thức hỏi lại:“Hả? Sao thế ạ?”

Chu Đình Thời chống tay lên tay nắm cửa, không biết nghĩ đến chuyện gì, ánh mắt lạnh đi, mở miệng:“Còn vì sao nữa? Ly hôn rồi.”

Một trận như vậy, tất cả mọi người đều biết, tôi và Chu Đình Thời thật sự đã kết thúc.

Nhưng ngoài câu đó, Chu Đình Thời không nói thêm gì nữa.

Mấy người kia không moi được lời nào từ miệng anh, liền quay sang hỏi tôi.

Giọng nói mang theo chút thương hại, nhưng vẫn giữ cái kiểu kẻ cả, bề trên.

Tôi không trả lời.

Giả vờ như không nhìn thấy.

Quay đi, xóa hết liên lạc với họ.

Kể cả Đàm Ngọc Thanh.

Sau này, giữa họ xảy ra chuyện gì, đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.

Tôi và Chu Đình Thời, vốn dĩ là người của hai thế giới khác nhau.

Lúc ấy, tôi chợt cảm thấy may mắn.

Những năm qua, trừ việc lúc kết hôn anh từng đưa cho tôi một khoản tiền lớn, thì giữa nhà họ Chu và nhà họ Sở của tôi không có dây dưa gì đáng kể.

Cuối tháng này, tôi đi công tác.

Ở sảnh sân bay, tôi nhìn thấy Chu Đình Thời.

Anh đến để đón người.

Cách một đám đông, cách cả ba năm trời, cuối cùng tôi cũng thấy được Đàm Ngọc Thanh.

Họ đứng cạnh nhau, đúng là trai tài gái sắc.

Tôi đứng yên tại chỗ, sững người một lúc lâu.

Lúc đó, loa phát thanh trong sảnh vang lên tên tôi.

Đến giờ lên máy bay rồi.

Khi tôi quay người rời đi, tôi thấy Chu Đình Thời đột ngột dừng bước.

Anh quay đầu nhìn xung quanh, hồi lâu sau mới thu lại ánh mắt.

Khi máy bay hạ cánh, tôi mở điện thoại, thấy một tin nhắn.

Là từ Chu Đình Thời gửi đến.

Anh hỏi:【Là em, đúng không?】

8

Hôm tôi quay lại Bắc Thành, vừa mới về đến nhà không bao lâu thì lại nhận được thông báo.

Phải đi gặp một khách hàng.

Tôi đến nơi theo đúng hẹn, đợi bàn bạc xong hết mọi chi tiết thì trời cũng gần tối.

Tôi bước ra khỏi phòng riêng, lại tình cờ gặp một người không ngờ tới.

Là Đàm Ngọc Thanh.

Cô ấy đang cầm điện thoại, gương mặt rạng rỡ, vừa nói chuyện vừa cười tươi.

“Ừ, em về nước rồi.Yên tâm đi, lần này em sẽ nắm chắc cơ hội. Anh nói xem có trùng hợp không? Em vừa mới ly hôn, thì bên Thời cũng ly hôn ngay sau đó.Trong lòng anh ấy nhất định vẫn còn em, đúng không?”

Tôi đứng bên cạnh nghe thấy, không kiềm được mà khẽ gật đầu.

Đúng vậy, còn chứ.

Tình cảm khi còn trẻ, sao mà dễ buông bỏ được.

Tôi bước tới, khi lướt ngang qua Đàm Ngọc Thanh, cô ấy vừa đúng lúc cúp máy, liếc mắt nhìn tôi.

“Cô trông quen quá, hình như chúng ta từng gặp nhau rồi thì phải?”

Tôi nói:“Không có đâu.”

Cô ấy lịch sự gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.

Nhưng ngay giây tiếp theo, đường đi của tôi đã bị chặn lại.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy rõ đường viền cằm sắc nét của người đàn ông.

Chu Đình Thời cúi mắt nhìn tôi, yết hầu khẽ chuyển động.

Một lúc sau, anh nói như không để tâm:“Sao em lại tới đây?”

Câu hỏi chẳng đầu chẳng đuôi.

Nhưng tôi lại hiểu được ngay.

Có lẽ anh nghĩ tôi biết anh đang ở đây, nên mới đến tìm.

Tôi im lặng vài giây rồi giải thích:“Có khách hàng ở khu này, em đến bàn công việc.”

Vẻ mặt Chu Đình Thời thoáng cứng lại.

Một lúc sau, anh ho nhẹ một tiếng, hơi gượng gạo:“Ừ.”

“Em chuẩn bị về à? Để anh đưa em về.”

Tôi quay đầu lại nhìn.

Đàm Ngọc Thanh đang đứng cách tôi không xa, ánh mắt chăm chú nhìn hai chúng tôi.

Tôi giơ điện thoại trong tay lên, nói:“Không cần đâu. Anh còn bạn bè ở đây.Em gọi xe rồi, sắp đến.”

Nói xong, tôi đẩy nhẹ người anh ra, bước về phía cửa.

Nhưng anh đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi, môi mím chặt:“Chờ đã. Anh có chuyện muốn hỏi em.”

Tôi ngẩng đầu:“Chuyện gì?”

Anh nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt, nhưng lực tay lại lơi đi một chút, như thể sợ làm tôi đau:“Lời em nói hôm đó… không phải thật chứ?”

Tôi ngẩn người vài giây.

Rồi chợt hiểu, anh đang hỏi về câu “em thấy chán rồi” mà tôi từng nói.

“Cho dù không phải… thì có ích gì?Chúng ta đã ly hôn rồi.”

Nói xong, tôi giật tay ra khỏi tay anh, tiếp tục đi thẳng ra ngoài.

Sau này tôi mới biết, hôm đó, cả nhóm người bọn họ đang tổ chức tiệc đón Đàm Ngọc Thanh trở về.

Chỉ là, sau khi gặp tôi, Chu Đình Thời đột nhiên mất hết hứng thú.

Ngồi chưa được bao lâu, anh đã mượn cớ rời khỏi.

9

Mặt trời cứ mọc rồi lặn như thế.

Tôi không ngờ rằng, suốt một thời gian dài sau đó, tôi và Chu Đình Thời không còn gặp lại nhau nữa.

Cuối tháng này, tôi nhận được cơ hội ra nước ngoài học tập giao lưu.

Ngày thứ hai sau khi đến, khi tôi đang đi dạo trên phố thì bị mất điện thoại và ví.

Tôi làm lại số điện thoại mới.

Cũng lập một tài khoản WeChat mới.

Rạng sáng hôm đó, khoảng 5 giờ, tôi giật mình tỉnh giấc giữa chừng.

Vừa mở điện thoại, đập vào mắt là một tấm ảnh chụp Đàm Ngọc Thanh bước ra từ tòa nhà của Tập đoàn Chu thị.

Cư dân mạng bắt đầu đào ra mối quan hệ giữa cô ấy và Chu Đình Thời.

Lại còn tìm được rất nhiều video, hình ảnh cô ấy những năm gần đây giành được các giải thưởng lớn trong làng vũ đạo quốc tế.

Thế là họ bắt đầu “đẩy thuyền” cho cặp đôi “gương vỡ lại lành” này.

Tôi thấy có người nhắc đến tôi trong phần bình luận:

【Nghe nói người nhà họ Chu từng kết hôn rồi đúng không? Có thật không vậy?】

Rất nhanh, có người trả lời:【Tôi có bạn quen người trong giới đó. Nghe nói ly hôn rồi. Hai người chẳng có tình cảm gì, chia tay rất dứt khoát.】

Tôi nhìn những dòng này, tay khựng lại.

Chỉ là bất chợt nhớ tới ba năm tôi từng sống cùng Chu Đình Thời.

Chưa từng có ai thật lòng chúc phúc cho chúng tôi.

Chưa ai nghĩ rằng chúng tôi có thể đi đến cuối cùng.

Vài ngày sau, tôi nhận được cuộc gọi từ một người bạn.

Cô ấy nói với tôi:“Chu Đình Thời mấy ngày nay tìm cậu đến phát điên, bảo gọi mãi mà không liên lạc được. Cậu đi rồi mà anh ta không biết sao?”

Tôi nghĩ một chút, rồi hỏi lại.

“Anh ấy có nói tìm em có chuyện gì không?”

Bạn tôi thở dài:“Không biết, anh ấy không nói.”

Nếu Chu Đình Thời thật sự muốn biết số điện thoại của tôi, thì chuyện đó vốn chẳng hề khó khăn.

Thế nhưng, kể từ ngày hôm đó, tôi cũng không còn nhận được cuộc gọi nào từ anh nữa.

Chỉ là…

Khi tuyết đầu mùa của năm ấy rơi xuống, tôi đứng bên cửa sổ nhìn xuống, lờ mờ thấy một bóng dáng quen thuộc.

Nhưng nhìn kỹ lại… thì chẳng có ai cả.

Sau khi đến nơi này, tôi cũng không giữ liên lạc với nhiều người.

Khi nói chuyện, cũng không ai nhắc đến cái tên Chu Đình Thời.

Thỉnh thoảng, tôi cũng có nghĩ đến anh.

Chắc giờ này anh đã kết hôn rồi nhỉ?

Với người mà anh thật sự yêu.

10

Chớp mắt đã hai năm trôi qua.

Đợt tôi về nước lần này, trùng đúng lúc bạn thân nhất của tôi tổ chức lễ đính hôn.

Cô ấy gọi cho tôi, nhờ tôi đi thử váy cưới cùng.

Tôi đồng ý đi.

Không ngờ, lại gặp được Chu Đình Thời.

Cách nhau một con đường, anh đứng bên cạnh xe, cúi đầu xem điện thoại.

Không hề nhận ra tôi.

Sau hai năm, dường như anh trở nên lạnh lùng hơn nhiều.

Cả khí chất cũng trầm xuống, khiến người khác nhìn mà không dám đến gần.

Tôi thu ánh mắt về, đi theo bạn vào cửa hàng.

Cô ấy thử rất nhiều bộ váy, cuối cùng chọn được hai bộ vừa ý.

Trước khi rời đi, như nhớ ra điều gì đó, cô ấy lại không chịu về, còn xúi tôi cũng thử một bộ.

Đến khi tôi thử xong bước ra, cô ấy kéo tôi lại nhìn rất lâu, cuối cùng mở miệng:“Như Nghiên, cậu có từng nghĩ đến chuyện kết hôn không?Bây giờ cậu vẫn còn trẻ, lại xinh như vậy, muốn cưới kiểu đàn ông nào chẳng được.”

Tôi bật cười:“Tạm thời chưa nghĩ tới.”

Cô ấy thở dài:“Hay để tớ giới thiệu cho cậu vài người nhé? Bên tớ có mấy anh cũng khá ổn, nếu cậu rảnh có thể gặp thử.”

Tôi đang kiên nhẫn nghe thì chợt có một giọng nói khác vang lên bên tai:

“Chị dâu!”

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Chu Minh Dạ.

Anh ta là em họ của Chu Đình Thời.

Từ trước đến giờ vẫn đối xử với tôi khá tử tế.

Cũng là số ít những người chưa từng nhắc đến Đàm Ngọc Thanh trước mặt tôi.

Ánh mắt anh ta nhìn tôi hồi lâu rồi mới mở miệng:“Miệng quen gọi rồi, xin lỗi nha chị Nghiên. Bao giờ chị về nước vậy? Đây là sắp đính hôn hay chuẩn bị kết hôn thế?”

“Chuyện lớn như vậy, sao không nghe phong thanh gì cả?”