Tôi đang ngồi trên xe buýt thì một ông cụ đứng trước mặt tôi và nói: “Đứng dậy.”
Tôi chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ông cụ tỏ vẻ khó chịu: “Bảo cô đứng dậy cho tôi ngồi! Cô bị điếc à? Không biết phải nhường ghế cho người già sao?”
Tôi hơi bối rối.
Bình thường tôi luôn chủ động nhường ghế cho người lớn tuổi, nhưng hôm nay tôi đang trong kỳ kinh nguyệt, đau bụng không chịu nổi.
Tôi ái ngại nói: “Cháu xin lỗi, hôm nay cháu đau bụng quá. Hay ông chờ một chút, trạm sau chắc sẽ có ghế trống.”
Ông cụ sững lại: “Sao lại có loại con gái không biết xấu hổ như cô chứ?”
Tôi cũng đứng hình.
Ông ta nói tiếp: “Đau bụng gì chứ, chắc là đến tháng đúng không? Cái chuyện xấu hổ như vậy mà cô cũng dám nói giữa nơi đông người à?”
Tôi nhìn ông ta, ngẩn người: “Chuyện đó có gì mà phải xấu hổ ạ?”
Ông ta tròn mắt không tin nổi: “Chuyện dơ dáy ở nửa dưới của phụ nữ, không xấu hổ thì là gì? Cô nói ra cái chuyện đó chẳng khác nào vạch chân ra giữa chốn đông người! Mọi người thấy có đúng không?”
Ông ta nhìn quanh, mấy người đàn ông ngồi phía sau lại gật đầu đồng tình.
Đây là xe buýt ở một huyện nhỏ.
Tôi từng đọc báo nói rằng ở nhiều vùng sâu vùng xa, chuyện kỳ thị kinh nguyệt vẫn còn rất nặng nề, nhiều bé gái không đủ tiền mua băng vệ sinh, mà có mua cũng phải giấu giếm như làm việc gì sai trái.
Lúc trước đọc bình luận thấy nhiều người không tin điều đó là thật.
Không ngờ lại đúng như vậy.
Tôi bắt đầu tức giận, giọng nói cũng cứng lại: “Đây là hiện tượng sinh lý bình thường, cháu không thấy có gì là dơ bẩn cả. Hơn nữa cháu không có nghĩa vụ phải nhường ghế cho ông, mong ông thông cảm.”