Skip to main content

Bữa tiệc kỷ niệm đẫm mùi tử khí
Ánh đèn chùm pha lê trong đại sảnh biệt thự Hoắc gia hắt xuống sàn đá cẩm thạch những quầng
sáng lấp lánh nhưng lạnh lẽo. Không khí sặc nức mùi hương của hàng ngàn đóa hoa hồng đen –
loại hoa mà Tô Mạn yêu thích nhất, nhưng tối nay, mùi hương ấy bỗng trở nên nồng nặc đến
mức khiến cô cảm thấy nghẹt thở. Hôm nay là kỷ niệm mười năm ngày cưới của cô và Hoắc Gia
Bảo. Mười năm, một quãng thời gian đủ dài để biến một cô gái ngây thơ thành một người đàn bà
hào môn sắc sảo, nhưng cũng đủ dài để cô nhận ra mình đang sống cùng một con quỷ mang
gương mặt thiên thần.
Tô Mạn đứng trước gương, chỉnh lại tà váy lụa màu đỏ rượu vang. Gương mặt cô vẫn thanh tao,
nhưng đôi mắt đã hằn lên những vệt mỏi mệt không thể che giấu bằng lớp phấn son đắt tiền. Gia
Bảo bước vào phòng, từ phía sau ôm lấy eo cô, hơi thở nồng mùi rượu vang đắt tiền phả vào cổ
cô một cách giả tạo:
 "Mạn Mạn, mười năm rồi, em vẫn đẹp như ngày đầu chúng ta gặp nhau ở Paris. Anh đã
chuẩn bị cho em một món quà kỷ niệm bất ngờ vào chuyến du lịch Đà Lạt tuần tới.
Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu, em nhé?"

Tô Mạn mỉm cười, một nụ cười mà chính cô cũng cảm thấy chua chát. Paris – nơi cô đã từ bỏ tất
cả để theo anh về đây, để rồi giờ đây nhận lại một kế hoạch ám sát tỉ mỉ. Cô khéo léo gỡ tay anh
ra, lấy cớ xuống bếp kiểm tra món súp cho Lão phu nhân.
Khi đi ngang qua phòng làm việc của Gia Bảo, cô thấy cửa khép hờ. Tiếng thì thầm của mẹ
chồng cô – người mà bấy lâu nay cô vẫn tận tụy chăm sóc dù bà ta luôn miệng mắng chửi cô –
vang lên một cách rõ ràng:
 "Gia Bảo, con đã kiểm tra kỹ chưa? Phanh xe phải được xử lý thật khéo, tuyệt đối không
được để cảnh sát nghi ngờ. 50 triệu USD tiền bảo hiểm này là hy vọng cuối cùng của
Hoắc gia. Nếu không có nó, các sòng bài ở Las Vegas sẽ bị bọn mafia thu hồi, lúc đó cả
nhà chúng ta sẽ phải ra đường."
Giọng của Gia Bảo vang lên, lạnh lùng đến mức khiến Tô Mạn cảm thấy máu trong huyết quản
như đông cứng lại:
 "Mẹ yên tâm. Mọi thứ đã sẵn sàng. Con đã mua chuộc tên tài xế cũ của cha cô ta. Hắn sẽ
trực tiếp cầm lái. Sau khi cô ta chết, con sẽ đưa Vân Nhi và đứa bé về đây. Tiền bảo hiểm
đó đủ để chúng ta trả nợ và sống vinh hoa cả đời."
Tô Mạn quỵ xuống bên ngoài cánh cửa, đôi bàn tay run rẩy bấu chặt vào bức tường đá lạnh lẽo.
Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt đến vỡ vụn. Mười năm hy sinh, mười năm làm
nô lệ cho cái danh hiệu "Hoắc phu nhân", cuối cùng mạng sống của cô chỉ được định giá bằng
một tờ chi phiếu bảo hiểm. Sự phản bội này quá lớn, lớn đến mức nó đã giết chết chút tình cảm
cuối cùng trong lòng cô, và thay vào đó là một ngọn lửa hận thù rực cháy.
Cô không lao vào phòng để ba mặt một lời. Với một kẻ máu lạnh như Gia Bảo, làm vậy chỉ
khiến cô chết nhanh hơn. Tô Mạn lẳng lặng trở về phòng, rút chiếc điện thoại bí mật mà cô đã
giấu bấy lâu nay. Cô bấm vào một dãy số mà cô từng thề sẽ không bao giờ liên lạc lại: Hoàng
Phủ Long.
 "Hoàng Phủ tiên sinh, tôi chấp nhận đề nghị hợp tác của anh. Tôi sẽ đưa cho anh bằng
chứng rửa tiền của Hoắc gia, đổi lại, tôi muốn anh bảo vệ mạng sống của tôi và giúp tôi
thâu tóm toàn bộ cổ phần của Hoắc Gia Bảo ngay trong tuần này."
Đầu dây bên kia im lặng trong vài giây, rồi một giọng trầm thấp, đầy uy lực vang lên:
 "Tô Mạn, cuối cùng em cũng đã tỉnh ngộ. Đừng lo, quân cờ đã được tôi bày sẵn. Từ giờ
phút này, em không còn là phu nhân của Hoắc gia nữa, em là đối tác của Hoàng Phủ
Long. Hãy giữ bình tĩnh, tối nay hãy là người vợ hoàn hảo nhất, để họ thấy em hạnh phúc
nhất trước khi địa ngục sụp xuống đầu bọn họ."