Hoài ngồi trong quán cà phê vắng, ngón tay mân mê chiếc nhẫn cưới đã mòn theo năm tháng. Hôm nay là kỷ niệm 10 năm ngày cưới của cô và Nam. Cô đã dành cả buổi chiều để tự tay chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn với những món Nam thích nhất, một chai rượu vang đắt tiền mang từ Pháp về và khoác lên mình bộ váy lụa màu mận chín mà Nam từng khen cô mặc rất quyến rũ. Thế nhưng, một dòng tin nhắn khô khốc từ Nam đã dập tắt tất cả: “Anh bận họp đột xuất với đối tác nước ngoài, có lẽ sẽ về rất muộn. Em ăn trước đi, đừng chờ anh”.
Hoài thở dài, định đứng dậy thanh toán để ra về thì điện thoại trên bàn rung lên bần bật. Một thông báo tin nhắn mới từ số của Nam hiện lên, nhưng nội dung của nó khiến hơi thở của cô nghẹn lại ở cổ họng: “Em yêu, chiếc nhẫn kim cương 2 carat ở cửa hàng đối diện công ty anh đã lấy rồi nhé. Đẹp lộng lẫy y như em vậy. Tối nay ở khách sạn cũ, anh sẽ đích thân đeo nó vào tay em. Mụ vợ ở nhà đang tưởng anh đi họp, mụ ấy chẳng bao giờ nghi ngờ gì đâu, vừa già vừa khệ nệ, nhìn phát chán”.