Hoài hẹn gặp Linh – cô nhân tình trẻ của Nam. Linh bước vào quán với bộ đồ hiệu sang chảnh, chiếc nhẫn kim cương 2 carat lấp lánh trên tay như một sự khiêu khích. Cô ta không ngần ngại nói thẳng: “Chị Hoài, chị già rồi, lại không biết cách chiều chồng. Nam nói anh ấy ở bên chị chỉ vì trách nhiệm với con cái thôi. Chị nên ký đơn ly hôn sớm để giữ chút liêm sỉ”.
Hoài không giận, cô nhấp một ngụm trà rồi đẩy một xấp tài liệu qua: “Đây là bằng chứng về việc công ty ma của cô đang bị thanh tra thuế và có nguy cơ ngồi tù 15 năm vì tội lừa đảo tài chính và rửa tiền. Nếu Nam đi tù, căn hộ bên Mỹ của cô cũng sẽ bị tịch thu vì đó là tài sản hình thành từ tiền phạm pháp. Cô nghĩ Nam sẽ đứng ra nhận tội thay cô sao? Hay anh ta sẽ đẩy hết trách nhiệm cho người đứng tên là cô?”.
Linh tái mặt, đôi môi run rẩy. Hoài tiếp tục bằng giọng điệu đầy mê hoặc: “Tôi không muốn Nam đi tù, vì tôi còn con cái. Nhưng tôi muốn anh ta trắng tay. Nếu cô giúp tôi lấy được mật mã két sắt cá nhân của Nam tại văn phòng – nơi anh ta giữ sổ phụ và những giao dịch ngầm – tôi sẽ đảm bảo tên cô biến mất khỏi hồ sơ thanh tra. Thêm vào đó, tôi sẽ cho cô 5 tỷ để cô biến mất khỏi cuộc đời này. Cô chọn đi: ngồi tù cùng một kẻ hết tiền, hay cầm 5 tỷ và cao chạy xa bay?”. Kẻ tham lam luôn dễ lung lay khi đứng trước lợi ích, Linh gật đầu, sự phản bội lần thứ hai bắt đầu.